Chương 35

Kỳ Âm Thư nghiêng đầu, nhìn người có nửa khuôn mặt được ánh đèn chiếu sáng: “Haiz, em chỉ dám nói với chị thôi, có những chuyện em cũng chỉ dám nghĩ trong lòng.”

Người đó chỉ mỉm cười, không nói gì nữa.

Là ngẫu nhiên sao?

Kỳ Âm Thư trích dẫn tin nhắn của Dư Anh, muốn nói gì đó, lại không biết nên nói gì.

Điện thoại cô rung lên, WeCom trên máy tính cũng đồng thời nhận được tin nhắn mới.

Tài liệu gì? Em mang vào đây đi. Là Giám đốc Lăng trả lời cô ấy.

Nhìn đồng hồ, còn đúng hai mươi phút nữa là đến giờ ăn trưa.

Kỳ Âm Thư chỉ suy nghĩ chưa đầy nửa phút, liền tập trung tinh thần, nhanh chóng tắt khung chat, mở bản hợp đồng hợp tác IP mà tổ Ba đã chuẩn bị.

Nguyên Mộc bên kia không có vấn đề, Phòng Pháp chế cũng đã xác nhận, bản này đưa cho Lăng Dự Tranh xem chắc là ổn.

Sau khi chọn in, cô gập laptop lại, nhanh chóng đi đến máy in, cầm lấy bản hợp đồng, một mình đến văn phòng Giám đốc.

Cửa văn phòng mở, Kỳ Âm Thư dừng lại ở cửa, lịch sự gõ cửa ba tiếng: “Giám đốc Lăng.”

Người ngồi bên trong ngẩng đầu nhìn cô, dịu giọng nói: “Mời vào.”

Kỳ Âm Thư bước vào văn phòng, khép cửa lại, rồi đặt vài tờ giấy lẻ và một tập tài liệu màu xanh, xếp gọn gàng trước mặt Lăng Dự Tranh.

“Giám đốc Lăng, đây là hợp đồng hợp tác giữa chúng em với Nguyên Mộc, chị xem còn ý kiến gì không ạ. Nếu không có vấn đề gì thì chiều nay em sẽ gửi bản điện tử lên hệ thống phê duyệt OA.”

Cô nói xong, nhìn thấy Lăng Dự Tranh cầm lấy ba tờ giấy A4, lật thẳng đến trang cuối cùng.

Kỳ Âm Thư ngây người ra một chút, chợt nhớ ra mình đã quên mất chuyện quan trọng nhất, nếu có một phần trăm khả năng, trong tình hình bận rộn như vậy, Lăng Dự Tranh cũng đã hoàn toàn quen thuộc với hệ thống phê duyệt phức tạp của công ty, thế thì...

“Tôi nhớ quy định của công ty chúng ta là, quy mô hợp tác trên một triệu, mục đại diện bên B cần người có chức vụ từ Giám đốc trở lên ký tên.” Lăng Dự Tranh ngẩng mắt, nhìn cô không chút biểu cảm.

Vậy coi như cô xui xẻo đi.

Ngón tay buông thõng bên đùi của Kỳ Âm Thư khẽ co lại, cô mặt không đổi sắc: “Vâng ạ, nhưng trước đây yêu cầu của Trưởng phòng Thích là, phải do trưởng phòng xác nhận nội dung bản cứng trước, ký xác nhận không vấn đề gì, chúng em mới được gửi tài liệu lên, tiến hành phê duyệt.”

Lăng Dự Tranh nhìn thẳng vào mắt người đối diện một lúc, Kỳ Âm Thư có vẻ tin chắc rằng cô ấy sẽ không vì chuyện nhỏ này mà đi xác minh sự thật, vẻ mặt bình tĩnh, đối diện ánh mắt cô ấy cũng không hề nao núng.

Cứ như đêm ở khách sạn lần đầu vậy, Kỳ Âm Thư biết rõ mình đã bị cô ấy vạch trần lời nói dối, nhưng vẫn kiên trì níu giữ cô ấy, hỏi cô ấy có thể tiếp tục không.

Nghĩ đến đây.

Lăng Dự Tranh cười một cái, nhẹ nhàng đặt chồng giấy đang cầm xuống, thu lại ánh mắt, tiện tay nhặt lấy vỏ kẹo mυ"ŧ màu trắng hồng chị bóc từ hôm qua còn để quên trên bàn làm việc.

Mùi sữa chua mâm xôi nồng đượm, lúc này, chị thậm chí còn ngửi thấy mùi thơm ngọt còn vương lại trên vỏ kẹo.

Tiếc là Kỳ Âm Thư không thích ăn kẹo, nếu không, chị đã kéo ngăn kéo ra, cho Kỳ Âm Thư một cái.

Lăng Dự Tranh cúi mắt, vừa gấp vỏ kẹo, vừa lạnh nhạt đáp lời: “Thói quen của Trưởng phòng Thích tôi không rõ, sau này nếu không có trường hợp đặc biệt, hy vọng em vẫn làm theo quy trình của công ty.”