Im lặng vài giây, Lăng Dự Tranh cười hỏi: “Ồ, vậy là muộn thế rồi mà em vẫn còn nhắn tin với người khác à?”
“Lăng Dự Tranh, đừng gọi nữa, mau vào đi...” Phía bên kia có người giục.
“Ừm, được.” Lăng Dự Tranh trả lời người đó, rồi nói với cô: “Vậy Tiểu Kỳ, em không có việc gì thì chị cúp máy đây nhé?”
“Vâng, được ạ.” Kỳ Âm Thư theo phản xạ đứng thẳng.
Phòng họp nhỏ rất yên tĩnh, ở đây cũng có cửa sổ kính sát sàn đặc trưng của tòa nhà văn phòng, nhưng người dùng trước đã mở cửa sổ rất lớn, gió thổi lay động cây xanh đặt cạnh cửa sổ.
Những chiếc lá xanh dày, hơi giống một mảnh lá sen nhỏ, xếp chồng lên nhau, chầm chậm đung đưa trong mắt Kỳ Âm Thư.
Cô thất thần hai giây, rồi giơ tay lên nhìn chiếc điện thoại màn hình đen, thở dài đầy bất lực với chiếc điện thoại, cũng như với chính mình, xoay người mở cửa, bước ra khỏi nơi từng chứng kiến sự hoảng loạn của cô.
Họ họp một mạch đến mười một rưỡi trưa, khi tan họp, mọi người nói cười rôm rả.
Kỳ Âm Thư cũng quên đi nỗi u ám buổi sáng, vừa đi vừa trò chuyện với một đồng nghiệp kém tuổi về chuyện phá đảo trò Chien tranh giữa các vì sao.
Đối phương không tin cô đã phá đảo, nhất quyết bắt cô mở điện thoại ra chứng minh.
Cô cũng vui vẻ giơ điện thoại lên mở khóa, bấm vào game cho đồng nghiệp xem.
Bình thường Kỳ Âm Thư không phải là một người lãnh đạo hoàn toàn nghiêm túc, đôi khi cô góp tiền mua chung trà sữa với mọi người, chuyện phiếm cũng nói vài câu, nên cho dù đã quay về chỗ ngồi, đồng nghiệp đó vẫn mạnh dạn mời cô:
“Cô Kỳ ơi, cuối tuần này cô có muốn tham gia hoạt động của bọn em không?”
Ừm. Chuyện này thì...
Kỳ Âm Thư hơi dịch ánh mắt, tránh đi ánh nhìn đầy nhiệt huyết đó.
Không phải cô ngại gần gũi với đồng nghiệp, đơn giản là cuối tuần cô lười ra ngoài.
Cô đang nghĩ xem nên từ chối thế nào thì phía sau có tiếng ho khan: “Khụ khụ, Tổng Giám đốc Diệp và Giám đốc Lăng về rồi, vừa ra khỏi thang máy.”
Kỳ Âm Thư thuận thế vỗ nhẹ tay người đó: “Nhắn tin nhé, nhắn tin nhé, bạn về chỗ trước đi.”
Chưa đầy ba giây, tất cả mọi người đều nghiêm túc, ai nấy ra dáng nhân viên gương mẫu.
Kỳ Âm Thư cũng đặt hai tay lên bàn phím, mắt lại hướng về phía cửa vào bên trái, Lăng Dự Tranh nhanh chóng ôm laptop bước vào.
Buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc bộ đồ thể thao màu xám khói, áo phông trắng.
Lăng Dự Tranh lướt nhìn cô một cái, nở một nụ cười gượng gạo.
Khung chat nhóm các tổ trưởng trên máy tính nhấp nháy.
[Dư Anh: @uhsniyiq @Giang Giang Tương @ một vài người bạn đồng chí!! Tin cực vui đây!! Nghe nói Giám đốc Lăng đi tổng bộ đề án được duyệt rồi!! Từ giờ công ty chi nhánh chúng ta đi làm được tự do ăn mặc rồi!!]
Kỳ Âm Thư nhìn tin nhắn này, hơi ngẩn người ra.
Một đêm nào đó trước đây, cô nheo mắt nằm sấp trên giường khách sạn, thở dài: “Em thực sự rất ghét đi làm, ghét làm tổ trưởng.”
Người bên cạnh hỏi: “Ghét đi làm rất bình thường, sao lại ghét làm tổ trưởng?”
“Thứ nhất.” Kỳ Âm Thư giơ ngón tay lên: “em ghét mặc vest, nhân viên ai cũng nên có quyền tự do ăn mặc, em chỉ muốn mặc áo hoodie, mặc áo len, mặc sao cho thoải mái nhất, mặc không thoải mái thì em không có tâm trạng làm việc mà.” Cuối câu giọng cô ấy hơi kéo dài, tùy hứng làm nũng với người lạ.
“Được rồi, lý do này của em cũng thuyết phục đấy.” Người bên cạnh gật đầu: “Em có thể thử cố gắng xem sao.”