Đợi gần mười phút, không thấy động tĩnh gì.
Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại, cảm giác có lẽ thật sự quá muộn rồi, đối phương đã lười đợi cô mà đi nghỉ trước rồi.
Kỳ Âm Thư đặt điện thoại xuống, quay đầu nhìn quanh phòng khách tĩnh lặng như tờ, trên bàn trà vẫn còn bày hai túi trái cây tươi, trông có vẻ là cam và lê.
Cô lại nhớ đến tin nhắn Tiêu Sơ Âm gửi cho mình tối hôm đó, bèn đi đến tủ đứng, kéo ngăn kéo đựng thuốc ra.
Một hộp thuốc dị ứng hoàn toàn mới được đặt bên trong.
Tâm trạng rất phức tạp.
Cô chậm rãi đẩy ngăn kéo lại.
Khoảng nửa tiếng sau, cô nằm lên giường, lúc này đã gần một giờ sáng, ban ngày cô không uống cà phê, không uống trà, vậy mà nhắm mắt lại thế nào cũng không ngủ được.
Nghĩ về hộp thuốc đó, nghĩ về phần bò bít tết đã được cắt sẵn.
Cô bồn chồn trằn trọc, trong đầu lại hiện lên cảnh va chạm bất ngờ sáng nay, tin nhắn xin lỗi trong cuộc họp.
Cái USB đó, chiếc nhẫn ngón út đó, chiếc bánh kem màu hồng bị Lăng Dự Tranh chạm nhẹ một cái đó.
Những ngón tay xinh đẹp, lúc bóc măng cụt khéo hơn cô nhiều.
Hai tay siết chặt vỏ, ấn một cái, men theo đường nứt xoay tròn, vỏ măng cụt cứ thế bị Lăng Dự Tranh tách làm đôi.
Cô bóc một trái, tay bẩn hết cả.
Ngược lại, ngón tay của Lăng Dự Tranh vẫn sạch sẽ tinh tươm.
Lăng Dự Tranh bóc rồi đưa cho cô ăn, nghe cô nói chưa từng ăn măng cụt bao giờ.
Lăng Dự Tranh cười nói: “Thật à?"
Trong đôi mắt đang cười đeo loại lens áp tròng màu xám xanh ấy, long lanh long lanh, chỉ cần nhìn thôi, tưởng tượng thôi, đã ngọt hơn cả trái măng cụt trong miệng cô rồi.
Rồi Lăng Dự Tranh rất tự nhiên cười nói: "Vậy thì sau này cứ thấy măng cụt, em sẽ nhớ đến chị hả?"
Cô còn chưa kịp trả lời, một múi măng cụt khác đã được nhét vào miệng cô.
Ngón tay ngọt ngào thơm tho của Lăng Dự Tranh vỗ nhẹ má cô: "Tốt lắm, tối nay ăn nhiều chút đi."
Điên rồi.
Càng cố gắng ngừng suy nghĩ, những hình ảnh hỗn độn càng chớp nhoáng trong đầu cô.
Kỳ Âm Thư nhắm chặt hai mắt, dùng sức đến mức hận không thể khâu cả mí mắt lại, vậy mà khuôn mặt tươi cười của Lăng Dự Tranh vẫn không ngừng xuất hiện trước mắt cô.
Khát nước.
Nhớ lại cảm giác khi Lăng Dự Tranh hôn cô, vừa động chạm trên người cô, vừa kiên nhẫn chỉ dạy cô, chỗ này nên hôn thế nào, chỗ kia nên vuốt ve ra sao.
Kỳ Âm Thư nằm một mình trong căn phòng tối om, l*иg ngực phập phồng ngày càng nhanh.
Chết tiệt thật.
Chỉ mới nghĩ đến những đoạn ký ức đó thôi, cơ thể cô đã tự động có phản ứng theo bản năng.
Muốn tiếp tục không.
Đương nhiên muốn.
Nếu không, cô đã chẳng để Lăng Dự Tranh lên xe, cùng ăn một bữa khuya chẳng nói bao nhiêu lời nhưng lại kéo dài đến tận đêm.
Cô muốn được Lăng Dự Tranh hôn, cũng muốn hôn Lăng Dự Tranh.
Đúng vậy.
Tôi muốn.
Kỳ Âm Thư buông lỏng mọi sức lực chống cự, mệt mỏi mở mắt ra, nhìn trần nhà.
Vài phút sau, cô cầm lấy điện thoại, mở khung chat WeChat vẫn được lưu tên là "X".
[Tiếp tục.]
Cô không do dự, gửi đi.
Rung, rung.
[OK.]
[/Biểu tượng mèo con cụng ly hợp tác vui vẻ/.]
Lăng Dự Tranh? Chị ấy á? Sao, sao vẫn chưa ngủ?
Kỳ Âm Thư lập tức áp điện thoại vào ngực, trái tim vốn đang thức khuya giờ đây đập loạn xạ hơn.