Năm ngón tay Kỳ Âm Thư siết chặt vô lăng, lái xe đi một đoạn khá xa, cô mới hỏi: "Giám đốc Lăng, chị không lái xe à?"
"Ừm, nghĩ lát ra ngoài ăn cơm sẽ uống chút rượu, nên chị để xe lại công ty rồi."
Hả? Xạo ke! Rõ ràng là tôi tận mắt thấy chị lái đi mà!
Kỳ Âm Thư nhíu chặt mày, mím môi cố nhịn một lúc, cuối cùng mới không thốt ra lời trong lòng: "Ồ, hình như có chút mùi rượu thật."
"Vị nho xanh hoa nhài, mùi vị cũng khá ổn.” Giám đốc Lăng trả lời rất tự nhiên.
Ai hỏi đâu trời.
Kỳ Âm Thư có chút bất lực.
Có một lần, hai người hẹn hò xong, cả hai đều không quen ngủ lại khách sạn, thế là như người lạ, người trước người sau xuống lầu lấy xe.
Đến bãi đậu xe thì phát hiện lốp xe của Lăng Dự Tranh bị xẹp rồi.
Vốn dĩ cô có thể tự lái xe đi trước, Lăng Dự Tranh gọi taxi là được rồi.
Ấy vậy mà xe hai người lại đỗ đối mặt nhau.
Cô lên xe, thắt dây an toàn, bật nhạc, đĩa CD Lăng Dự Tranh tặng cô nghe, nói có tác dụng tĩnh tâm.
Nhìn Lăng Dự Tranh đang tựa vào cửa xe đối diện, cúi đầu xem điện thoại, cô cảm thấy hình như mình không thể vô tình như thế được.
Thế là cô cho Lăng Dự Tranh lên xe, chở chị ấy về nhà.
Chỉ duy nhất một lần như thế mà thôi.
Lúc này, xe dừng lại ở ngã tư, cô quay đầu muốn hỏi Lăng Dự Tranh "chúng ta đi đâu đây?", thì thấy người kia thần sắc thoải mái dùng mắt "quét" qua bên trong xe cô.
"So với lần trước có thêm một cái móc rồi."
Lăng Dự Tranh chỉ vào cái móc nhỏ hình bánh kem màu hồng trước hộp đựng đồ phụ lái, đầu ngón tay chấm nhẹ rồi cười nhìn cô: "Ai tặng đấy?"
Là kiểu giọng điệu mang theo ý đùa cợt, có thể nói là cực kỳ nhiều chuyện.
Chỉ thiếu điều hỏi "Có phải người thích tặng không đấy?"
Kỳ Âm Thư thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng phía trước: "Cùng đồng nghiệp gọi trà sữa, mua hai ly tặng móc."
"Ồ, Dư Anh à?"
"Ừm, chúng ta đi đâu ăn khuya?"
"Quan hệ của em và Dư Anh trông có vẻ thật sự không tệ nhỉ.” Lăng Dự Tranh nói: “lúc họp, em ấy chỉ nói nhỏ với em thôi."
Hô hấp Kỳ Âm Thư siết lại, cô vội vàng giải thích cho Dư Anh: "Không có, PPT là em làm, cậu ấy chỉ hỏi vấn đề em không rõ thôi mà."
Sau đó, cô nghe thấy tiếng cười khẽ rất nhỏ của Lăng Dự Tranh: "Tan làm rồi mà, chị đâu có cuồng công việc đến mức đó, còn phải chất vấn chuyện công việc của em."
Kỳ Âm Thư liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Lăng Dự Tranh, người nhàn nhã kia hạ cửa sổ xe xuống, khuỷu tay phải chống lên khung cửa sổ, gió thổi nhẹ làm mái tóc đen xinh đẹp bay bay.
Kỳ Âm Thư lại hỏi: "Chị muốn ăn gì? Chị cũng phải cho em một địa điểm cụ thể chứ."
"Muốn ăn..." Âm cuối kéo dài thật xa: “Em đấy?" kèm theo nụ cười thích trêu chọc.
Câu nói khiến Kỳ Âm Thư sửng sốt, tim cô hẫng mất một nhịp.
Chốc lát sau, Lăng Dự Tranh cười lớn, nâng cửa sổ xe lên, giọng nói lại gần hơn: "Hahaha, đùa em thôi. Đi phố Thạch Bản nhé, ở đó có một quán nướng khá ổn đấy."
[[Ảnh chụp màn hình thông tin chuyến bay] Chuyến bay từ Tân Dung đi Thượng Hải, tối 9 giờ 45.]
[Claritin ở nhà hết hạn rồi, chị giúp em vứt đi và đổi lọ mới, để ở chỗ cũ rồi nhé.]
[Chị về Thượng Hải rồi, em về nhà sớm đi, chú ý an toàn nhé.]