Chương 20

Mặc dù cô ấy và Lăng Dự Tranh không phải là mối quan hệ tuyệt đối không thể gặp mặt bên ngoài, nhưng chị gái lại đang ngồi đối diện, mà chị gái lại là người quá đỗi tinh tế, cô ấy vẫn sợ chị sẽ nhìn ra sự bất thường giữa mình và Lăng Dự Tranh từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Tiêu Sơ Âm rất ghét loại tình cảm như thế.

Trận cãi vã đột ngột bùng phát mấy năm trước vẫn còn rõ mồn một, Kỳ Âm Thư tuyệt đối không muốn trải qua cảnh tương tự thêm lần nào nữa.

Việc cô ấy bị ghét là chuyện nhỏ, đừng liên lụy Lăng Dự Tranh cũng phải chịu ánh mắt lạnh nhạt.

Kỳ Âm Thư không thấy người gửi tin nhắn cho mình, trong lòng hơi lo lắng, cũng chẳng màn đến biểu cảm khó coi của Tiêu Sơ Âm đang ngồi đối diện, cúi đầu nhanh chóng gõ chữ trên điện thoại.

[Chị đang ở đâu?]

Ding dong, đối phương gửi lại một định vị ngay lập tức.

Dây thần kinh căng thẳng của Kỳ Âm Thư tức khắc giãn ra, địa chỉ định vị là một nhà hàng món Vân Nam, mặc dù khu vực lớn cũng nằm trong khu thương mại Taikoo Li, nhưng vẫn còn cách vị trí Kỳ Âm Thư đang ngồi một đoạn đường không hề gần.

Đi bộ ít nhất mười lăm phút.

Cô ấy hẳn là không cần lo lắng Lăng Dự Tranh sẽ đột ngột xuất hiện nữa rồi.

Bình tĩnh đặt điện thoại xuống, cô ấy ngước mắt nhìn Tiêu Sơ Âm đã im lặng từ nãy ở đối diện, đối phương đang cúi đầu, tập trung cắt miếng bò bít tết vừa mang ra.

Những thớ thịt bò hơi hồng, bị mũi dao cắt liên tục, Kỳ Âm Thư nhìn một lúc, vừa định cầm dao dĩa lên thì...

"Không cần động.” Tiêu Sơ Âm bình thản nói: “chị cắt cho em rồi."

Cô ấy không để ý, vẫn cầm lấy con dao bên cạnh, người đối diện cũng rất cố chấp, nhanh chóng cắt xong nhát cuối cùng.

Cố gắng giật lấy đĩa ăn trước mắt cô ấy, đổi lấy miếng thịt chị vừa cắt xong đặt trước mặt cô.

Kỳ Âm Thư mím môi, nhất thời có chút tức nghẹn.

Từ khi còn rất nhỏ, mẹ Kỳ Nghệ đã dẫn Tiêu Sơ Âm đến trước mặt cô ấy, nói là con gái của bạn, nhà gặp chút chuyện nên sau này sẽ sống cùng nhau.

Kỳ Âm Thư rất vui vẻ chấp nhận người chị lúc đó trông có vẻ rất hướng nội.

Mẹ cô ấy là phóng viên thường trú nước ngoài, quanh năm xa nhà, công việc vô cùng bận rộn, vì thế trong ký ức của Kỳ Âm Thư, những phiền muộn tuổi trưởng thành cơ bản đều chia sẻ với người chị là Tiêu Sơ Âm này.

Cô ấy từng xếp vị trí của chị gái ngang hàng với vị trí số một.

Nhưng mối quan hệ thân thiết đến đâu cũng sẽ bị thời gian bào mòn, Kỳ Âm Thư quy kết tất cả là do cả hai đều đã lớn, tính cách cô ấy và Tiêu Sơ Âm không còn hợp nhau nữa.

Ngay cả việc Tiêu Sơ Âm quen chăm sóc cô, theo cô thấy cũng không còn tốt đẹp nữa.

Dù sao trong lần cãi vã đó, những lời làm tổn thương đã nói hết rồi, cứ như thể hối hận vì đã quen cô ấy.

Tiêu Sơ Âm trưởng thành hơn, có thể vài ngày sau liền như không có gì xảy ra, đưa cô vào đại học.

Cô ấy thì không trưởng thành, rất ghi thù, kìm nén một cục tức, không còn cách nào dính lấy Tiêu Sơ Âm mà nói "chị ơi, em nhớ chị nhiều lắm" được nữa.

Có lẽ còn tức việc Tiêu Sơ Âm rõ ràng nhìn ra sự lạnh nhạt của cô, nhưng lại giả vờ như không có gì, duy trì hòa bình bề mặt với cô.