Vai Kỳ Âm Thư từ từ nhô lên theo hơi thở, rồi lại nặng nề hạ xuống, cô không quay đầu lại, nhưng cô có thể tưởng tượng vẻ mặt tức giận và đau lòng của Tiêu Sơ Âm, nhưng cô đã không còn muốn quan tâm nữa.
Cô bước vào phòng, cầm chiếc túi xách trắng lên, nhét hết dây sạc và điện thoại trên tủ đầu giường vào trong một cách vội vã.
Đi ngang qua phòng khách, Kỳ Âm Thư lạnh mặt tăng nhanh bước chân, không để ý đến ánh mắt đang dõi theo mình.
“Rầm...”
Đèn cảm ứng bật sáng, Kỳ Âm Thư đứng đối diện cửa nhà, một mình bất động trong hành lang.
Mãi một lúc sau, cô mới buông tay nắm cửa với vẻ mặt bất lực, quay người đi vài bước, nhấn nút thang máy.
Xuống tầng hầm, ngồi vào xe, Kỳ Âm Thư đóng cửa xe nhẹ hơn hẳn, dù sao chiếc xe này cô mới mua chưa lâu, dù tâm trạng có tệ đến đâu, cô vẫn còn chút lý trí để xót tiền.
Tiện tay bật nhạc, đĩa CD tối qua chưa phát hết lại tiếp tục quay, bản Chicago Blues, sự kết hợp lãng mạn của guitar điện và kèn harmonica.
Kỳ Âm Thư khoanh tay, nhíu mày thưởng thức một lát.
Mặc dù tên cô có chữ “Âm”, nhưng cô có thể nói là hoàn toàn mù tịt về âm nhạc.
Chiếc đĩa này là do người cô hẹn hò tối qua tặng, xem ra người đó rất yêu âm nhạc, mỗi lần gặp đều tặng cô một đĩa CD làm quà.
“Cũng không biết ngoài đời chị ấy là người thế nào nữa.” Kỳ Âm Thư lẩm bẩm một câu đầy suy tư, tắt nhạc, chuyển sang kênh radio giao thông buổi sáng.
Thắt dây an toàn xong, chiếc Volvo trắng từ từ lăn bánh rời khỏi chỗ đậu.
Lúc chờ đèn đỏ, chiếc điện thoại đặt trong khay rung lên.
Kỳ Âm Thư tiện tay cầm lấy, giây tiếp theo, vẻ mặt cô hơi bất ngờ.
[Xin lỗi nhé, thứ Bảy làm em bị thương rồi, hôm nay cằm còn đau không?]
Thực ra không hẳn là lỗi của đối phương, cái tư thế của hai người lúc đó, ai nhìn cũng thấy hơi quá đà, chỉ bị thương ở cằm thế này đã là may rồi.
Kỳ Âm Thư nhanh chóng và đơn giản trả lời: [Cũng ổn.]
Đèn xanh bật, Kỳ Âm Thư đặt điện thoại xuống, tập trung nhìn về phía trước.
Đến tầng B2 bãi đỗ xe tòa nhà văn phòng, cô tắt máy, rồi mới mở lại tin nhắn của đối phương: [Chụp một tấm cho chị xem thử?]
Kỳ Âm Thư vừa mở cửa xe vừa không nhịn được cười, nghĩ một lát rồi trả lời: [Chị nói thật hả?]
[Haha, đương nhiên là đùa thôi.] Đối phương lập tức phủ nhận.
Đọc xong tin nhắn này, Kỳ Âm Thư thoát khỏi cửa sổ chat riêng, chuyển sang nhóm WeChat “Tôi ghét đi làm” vốn dĩ sáng sớm ngày làm việc ít người nói chuyện, giờ đã chất đống hơn 99 tin nhắn.