Chương 17

Nhưng cứ đến giờ tan làm, cô ấy thà trốn trong nhà vệ sinh mười phút còn hơn phải đi cùng thang máy với sếp xuống tầng. "Đó gọi là sự tách bạch giữa công việc và đời tư của dân văn phòng.” Dư Anh "giảng giải".

Nhưng tóm lại, Kỳ Âm Thư chậm hiểu đã không còn đường nào để né tránh. Cô đứng sững tại chỗ, trơ mắt nhìn Tổng Giám đốc Diệp và Giám đốc Lăng vừa nói vừa cười tiến về phía mình.

Còn việc tại sao cô không nhân lúc họ chưa đến mà nhanh chân chuồn đi mất ư? Bởi vì...

Kỳ Âm Thư khẽ liếʍ môi, tay trái siết chặt chiếc chìa khóa xe đang cấn vào lòng bàn tay. Phía bên phải, những chiếc xe của đồng nghiệp tan ca không ngừng chạy qua, vù... vù..., mỗi chiếc lại mang theo một luồng gió ngắn ngủi.

Đôi mắt tĩnh lặng của cô liên tục chạm phải ánh mắt hàm tiếu của Lăng Dự Tranh. Kỳ Âm Thư bất giác nuốt khan. Ánh mắt của Lăng Dự Tranh dường như có một thứ ma lực nào đó, giữ chặt lấy cả người cô.

Cảm giác này hệt như đêm đầu tiên ở khách sạn.

Ngay khoảnh khắc cô bước vào cửa với đầy sự căng thẳng, Lăng Dự Tranh đã nhìn thẳng vào mắt cô và hỏi liệu cô có đang nói dối không, bởi vì rõ ràng cô không hề có nhiều kinh nghiệm yêu đương như lời tự nhận.

Lúc đó là lần thứ năm họ tình cờ gặp nhau.

Lăng Dự Tranh mặc một chiếc áo len bông xù màu trắng sáng đến nỗi như phát quang, giống như một vị thần chính nghĩa đang phán xét, khiến cô cảm thấy vô cùng bất an trước lời nói dối vụng về của mình.

Cô cũng hệt như lúc này, bị Lăng Dự Tranh nhìn chằm chằm hồi lâu, không dám cử động, thậm chí không dám thở mạnh.

Người đang tiến về phía cô trong bãi đậu xe, bên ngoài chiếc áo sơ mi, còn khoác thêm một chiếc áo khoác da lộn trông rất thoải mái. Màu xanh lam kết hợp với nâu sẫm tạo nên cho Lăng Dự Tranh một phong cách hiện đại pha chút cổ điển của thập niên 90.

Cô siết chặt chìa khóa hơn nữa. Trong mắt Kỳ Âm Thư, chiếc nhẫn ngón út màu bạc vốn dĩ không đáng chú ý lại đang lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn bãi đậu xe.

Nếu nói cô và Lăng Dự Tranh có mối quan hệ như trước, mà lại không hề có chút cảm tình nào với con người Lăng Dự Tranh thì đó là điều không thể. Có thể không phải là tình yêu, cũng không nhất thiết là muốn trở thành người yêu.

Nhưng giữa Lăng Dự Tranh và cô, giữa cô và Lăng Dự Tranh, nhất định có một sức hút tương hợp nào đó.

Vì vậy, Kỳ Âm Thư tự nhủ, việc tim cô đập nhanh như vậy khi Lăng Dự Tranh tiến đến gần là một phản ứng hết sức bình thường, chẳng có gì phải cảm thấy kỳ lạ cả.

Bước chân của hai người cuối cùng dừng lại trước mặt Kỳ Âm Thư. Không có Dư Anh ở bên cạnh, cô rất tự nhiên nở nụ cười: "Tổng Giám đốc Diệp, Giám đốc Lăng."

"Quần Quần, chiều nay em đàm phán hợp tác với Nguyên Mộc thế nào rồi?" Tổng Giám đốc Diệp Mạn Ninh hỏi trước.

Dù tim vẫn còn đang đập nhanh, Kỳ Âm Thư vẫn tỏ vẻ thành thạo, đáp: "Cơ bản là không có vấn đề gì ạ. Ngày mai em sẽ trao đổi lại với bộ phận thương hiệu của họ về quyền lợi của hai bên."

"Ồ, tốt." Tổng Giám đốc Diệp Mạn Ninh giơ ngón cái, khen: "Giỏi lắm!"

Kỳ Âm Thư nhanh chóng liếc mắt qua khuôn mặt Giám đốc Lăng đang im lặng, rồi lại nhìn vào mắt Tổng Giám đốc Diệp: "Tổng Giám đốc Diệp, Giám đốc Lăng, vậy em xin phép đi trước ạ."