Chương 16

Kỳ Âm Thư ban đầu không định nghe máy, nhưng vẫn lo có chuyện quan trọng nên sau hai ba giây chần chừ, cô đã nhấn nút nghe: "Alo?"

Cùng lúc đó, loa phát thanh phía sau cô vang lên: "Xin quý khách giữ chặt tay vịn, chú ý bước chân."

"Em đang ở ngoài à?" Giọng Tiêu Sơ Âm, nghe hơi lạnh lùng, vang lên.

Từ khi lên làm tổ trưởng, Kỳ Âm Thư đã cố gắng tỏ ra trưởng thành trong mọi việc. Chỉ riêng giọng nói thì cô không tài nào làm khác được. Trong suy nghĩ của cô, giọng mình vẫn cứ hơi ngây ngô, đặc biệt là khi nói chuyện với Tiêu Sơ Âm. Cô cố ý hắng giọng, hạ thấp tông giọng đáp: "Ừm."

"..." Tiêu Sơ Âm im lặng một lúc rồi mới hỏi tiếp: "Em đang ở đâu? Chị lát nữa qua đón em nhé."

"Đừng phiền phức vậy. Lát nữa em tự lái xe đến Taikoo Li là được rồi." Kỳ Âm Thư lạnh lùng từ chối.

Gần giờ cao điểm tan tầm, đường hầm ga tàu điện ngầm người đi lại tấp nập, tiếng bước chân lẫn vào nhau, kèm theo tiếng thông báo an toàn lặp đi lặp lại đều đặn của thang cuốn, tạo nên một không khí vô cùng ồn ào.

Tất cả những âm thanh này khiến Kỳ Âm Thư không chắc liệu khoảng lặng kéo dài gần nửa phút trong cuộc gọi là do Tiêu Sơ Âm im lặng hay do cô không nghe thấy gì.

Cô áp điện thoại sát hơn vào tai, không đứng yên tại chỗ nữa mà bước nhanh về phía trước.

Sau khi đi qua cửa an ninh, cô cần dùng điện thoại quét mã để qua cổng xoay. Thế là cô không chờ Tiêu Sơ Âm nói thêm nữa mà chủ động hỏi: "Chị còn chuyện gì khác không?"

"... Không có."

"Ồ, vậy em cúp máy trước nhé."

Cô lập tức đưa màn hình về trước mắt, nhấn nút màu đỏ để kết thúc cuộc gọi mà không chút chần chừ. Vài năm trước, cô chắc chắn là người cuối cùng muốn kết thúc cuộc gọi với chị. Nhưng có những chuyện, có những tình cảm, đã qua đi thì nên để nó qua đi.

Tiêu Sơ Âm đã buộc cô phải buông bỏ. Cô không còn gì để lưu luyến nữa và giờ cũng có cuộc sống mới của riêng mình.

Kỳ Âm Thư nhìn chằm chằm vào màn hình khoảng nửa giây, ánh mắt trở lại bình tĩnh. Cô mở ứng dụng tàu điện ngầm và hiển thị mã QR. Tít... Bóng dáng cô bước qua cổng xoay và đi thẳng về phía tuyến tàu số một.

Chuyến tàu về công ty khá vắng. Kỳ Âm Thư ngồi trong toa tàu chơi "Chiến tranh giữa các vì sao" được ba trạm, trận đấu đang gay cấn đến mức cửa tàu mở ra đã lâu cô mới vội vàng chạy xuống.

Suýt nữa! Cô suýt bị cửa kẹp! Trên mặt Kỳ Âm Thư thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Về đến bãi đỗ xe dưới hầm, khi Kỳ Âm Thư đang cúi đầu tìm chìa khóa, cô nhìn thấy Dư Anh từ xa cũng vừa tan làm đang "đi" về phía xe của mình. Kỳ Âm Thư "Ể?" một tiếng rồi đưa tay phải lên định chào, nhưng cô chợt nhận ra Dư Anh đang đi bộ với tốc độ nhanh đến mức khó tin.

Không, không thể nói là đi bộ nữa, cô ấy đang lao đi như chạy trốn thì đúng hơn.

Dư Anh vội vã chạy vụt qua Kỳ Âm Thư, như chuyền gậy tiếp sức, đập tay cô một cái rồi lẩm bẩm buông lại một tràng lời và chạy mất. Khoảng nửa phút sau, khi đυ.ng mặt hai vị lãnh đạo, Kỳ Âm Thư mới giải mã được lời nhắn khó hiểu của Dư Anh: "Tổng Giám đốc Diệp và Giám đốc Lăng ở phía sau! Chạy mau!"

Dư Anh đúng là một người rất kỳ lạ. Ở công ty, cô ấy tuyệt đối là trung tâm của mọi cuộc xã giao, không bao giờ biết sợ hãi.