Chương 11

Trước đây khi Kỳ Âm Thư còn là nhân viên bình thường, cô thường nghe trưởng phòng cũ nói rằng khi đã thăng chức lên tầng quản lý, dù có muốn hòa đồng với cấp dưới thế nào đi nữa cũng khó mở lời.

Gần nửa năm nay, cô đã thấm thía lời dạy của trưởng phòng.

May mà.

Cùng vào công ty đợt với cô còn có Dư Anh.

Kỳ Âm Thư nhặt viên kẹo lên, cảm giác cô bé đang nhìn mình, bèn siết chặt lớp giấy bọc màu sắc, giơ lên về phía cô bé: "Cảm ơn."

Giao tiếp xong xuôi.

Kỳ Âm Thư đặt viên kẹo màu sắc trước bàn phím, mở khung chat trên máy tính, con chuột khựng lại một chút, rồi cô lại cầm điện thoại lên.

Chĩa điện thoại vào viên kẹo, chụp một tấm ảnh.

Với chút "tình cảm chim non", cô cố tình gửi bức ảnh đó cho trưởng phòng cũ.

Cô cảm thán: [Em cũng đã đến tuổi được nhận kẹo rồi.]

Phía bên kia nhanh chóng trả lời một tràng "hahahaha", còn động viên cô: "Cố lên nhé Tiểu Kỳ, chị rất tin tưởng em đó."

Kỳ Âm Thư gửi lại một biểu tượng cảm xúc mèo con gật đầu.

Khung chat lại trở về yên tĩnh.

Tên ghi chú của đối phương vẫn là cái ban đầu [Hữu Sâm - Trưởng phòng Thích]. Kỳ Âm Thư nghĩ một lát, nhấp vào ảnh đại diện, rồi nhấp tiếp vào dấu ba chấm ở góc trên bên phải, chuẩn bị vào phần ghi chú để đổi tên.

"Kỳ Âm Thư, em có rảnh không?"

Cô tập trung quá mức, đến nỗi Lăng Dự Tranh đã đứng cạnh và cất tiếng gọi rồi cô mới nhận ra.

Kỳ Âm Thư hoảng loạn khóa màn hình, chiếc ghế "roẹt" một tiếng trượt ra phía sau, cô hiếm khi lộ vẻ lúng túng ở công ty như vậy, do dự hai giây, mới gật đầu với vị khách không mời: "Vâng."

"Tôi có vài việc muốn hỏi ý kiến em." Lăng Dự Tranh rất khách sáo, mắt lấp lánh ánh nhìn dịu dàng.

Vài phút sau, bóng dáng hai người hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt mọi người, nhất thời, tiếng bàn phím trong văn phòng mở lại vang lên lạch cạch dồn dập.

Ở một góc khác, trong văn phòng đóng kín cửa, Kỳ Âm Thư đứng cạnh cửa, ôm laptop, dáng vẻ cẩn trọng chờ Lăng Dự Tranh sắp xếp.

Lăng Dự Tranh chẳng biết từ lúc nào đã vén một bên tóc ra sau tai, để lộ nửa khuôn mặt rất thanh thoát. Kỳ Âm Thư chỉ liếc nhanh một cái rồi thu hồi ánh mắt – quả nhiên không đeo khuyên tai.

Lúc thân mật, thỉnh thoảng họ sẽ nói vài câu chuyện phiếm không đâu vào đâu.

Chẳng hạn như Kỳ Âm Thư sẽ phàn nàn, rằng cô cực kỳ ghét tính toán số liệu, chỉ vì sếp cũ thấy cô có vẻ giỏi giang, lại chiếu cố cô, nên cô mới phải gồng mình mà tiến lên.

Còn Lăng Dự Tranh thì cười khẽ bên tai cô, nói rằng vậy thì cô ấy lại cực kỳ ghét đau, dù thích mua cả đống khuyên tai đẹp, nhưng chẳng thể đeo được cái nào vì đến lỗ tai cũng không dám xỏ.

Đằng nào thì rời khách sạn là họ sẽ không gặp lại nhau nữa, nên những lời đó vốn chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng ngay lúc này.

Kỳ Âm Thư vừa nghĩ quả nhiên Lăng Dự Tranh không có lỗ tai, vừa thấy lòng hơi suy sụp, chắc chắn Lăng Dự Tranh cũng sẽ nhớ ra chuyện cô ghét số liệu.

Trên đời này không có gì là hoàn hảo, cũng không có bức tường nào là kín kẽ tuyệt đối.

Cô phải ghi nhớ bài học này.

Mặc dù – cô đã nói với Lăng Dự Tranh "quá nhiều" bí mật mà không nên nói cho người khác biết.

Cô chỉ có thể cầu nguyện Lăng Dự Tranh không nhớ rõ lắm.