Chương 23

?

?

?

Hắn? Không sao cả?

Hắn? Không để tâm?

Hắn hắn hắn hắn, vậy mà thật sự không ngại ư?

Không để ý còn không phải là đồng ý làm tiểu tam sao? Làm tiểu tam thì chẳng phải là biết rõ mà vẫn chen chân vào à! Biết rõ mà vẫn chen chân vào thì chẳng phải là tôi bằng lòng gả cho cậu Thẩm, cho dù chỉ làm thϊếp cũng bằng lòng hay sao?

Triệu Duật Hành trả lời xong một lúc lâu mà vẫn không nghe thấy Thẩm Thư Dịch nói gì.

Vừa quay đầu lại thì thấy sắc mặt của cậu chủ kia trông cứ như vừa bị sét đánh trúng.

Triệu Duật Hành: ?

Lời hắn vừa nói có gì lạ lắm sao?

Việc Thẩm Thư Dịch có bạn trai hay không, vốn chẳng liên quan gì đến hắn.

Nếu nói là có gì đó thật thì chính là có hơi bất ngờ một chút thôi.

Không ngờ, Thẩm Thư Dịch lại là người đồng tính.

Nhưng mà trước nay tư tưởng ở Vân Cảng vẫn luôn cởi mở, ngược dòng về mấy trăm năm trước, nơi đây còn từng bị nước Anh mục nát ảnh hưởng một đoạn thời gian ngắn nữa mà.

Mười năm trước, thậm chí Vân Cảng còn đi trước cả nội địa, là nơi đầu tiên thông qua Luật hôn nhân đồng giới.

Ở Vân Cảng, bất kể là giới giải trí hay người dân bình thường, việc các cặp đôi đồng tính đi đăng ký kết hôn rất phổ biến, mọi người cũng đều đón nhận rất tích cực.

Trong giới tài phiệt, cũng tồn tại những cuộc liên hôn nam - nam nên điều này không hề hiếm lạ.

Triệu Duật Hành lại gọi Thẩm Thư Dịch thêm lần nữa, hiếm khi mang theo chút quan tâm hỏi: “Cậu sao vậy?”

Cuối cùng Thẩm Thư Dịch cũng miễn cưỡng hoàn hồn, sắc mặt vẫn phức tạp như cũ, như vừa nuốt phải thứ gì đó, gian nan nói: “Không sao. Tôi chỉ là không ngờ, ngay cả chuyện này mà anh cũng không để tâm.”

Để tâm việc Thẩm Thư Dịch là người đồng tính sao?

Triệu Duật Hành nhàn nhạt nói: “Tôi không có định kiến với nhóm người này.”

Cũng đúng, hắn còn muốn làm nam tiểu tam kia mà thì còn có thể có định kiến gì với “tiểu tam” nữa chứ?

Thẩm Thư Dịch tuyệt vọng nghĩ.

Thẩm Thư Dịch bị dọa không nhẹ, sau đó đi đến nhà hàng trà như nào, cậu cũng không nhớ rõ.

Chứ không thì với cái tính cách lười nhác của cậu, đi bộ quá bốn trăm mét là đã gọi xe rồi.

Triệu Duật Hành rút ra bài học từ chuyện vừa rồi, cuối cùng cũng biết được tính cách của cậu chủ trước mặt này khó chiều đến mức nào.

Nhà hàng trà mà hắn chọn lần này có giá trung bình khoảng năm, sáu trăm một người, bằng tiền đi chợ cả tháng của hắn. Nếu không phải để chiều theo cái miệng kén chọn của Thẩm Thư Dịch thì e là hai ba năm nữa Triệu Duật Hành cũng chẳng bước chân vào cái nhà hàng hào nhoáng nhưng vô dụng này.

Thẩm Thư Dịch ngồi xuống uống hai ngụm trà nóng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút.

Cộng thêm bụng cũng đói rồi nên lúc nhân viên phục vụ cầm menu tới, Thẩm Thư Dịch đã điều chỉnh lại tâm trạng xong xuôi.

Triệu Duật Hành nhìn qua menu, toàn là những món ăn phần nhỏ và đồ ngọt, hắn mở miệng hỏi Thẩm Thư Dịch: “Có kiêng ăn gì không?”

Vốn dĩ cũng chỉ là thuận miệng hỏi một câu thôi.

Dù sao thì bạn bè đi ăn cùng nhau, thể nào cũng có người không ăn rau mùi, người không ăn hành.

Thâm Thư Dịch thoáng nhìn lướt qua, rồi lập tức nói: “Tôi không ăn hành tây.”

Triệu Duật Hành: “Được, ghi chú lại giúp cậu ta.”

Thẩm Thư Dịch còn chưa nói xong, cậu làm lơ Triệu Duật Hành, rũ mắt xuống, kén chọn nói: “Không ăn rau mùi, không ăn tỏi, không ăn hành tây, nấm và cần tây cũng không, cà chua không ăn sống, dưa hấu phải không có hạt, táo phải cắt miếng, bỏ vỏ. Cơm chỉ chấp nhận loại gạo thơm hoa nhài của Thái Lan, mì thì không ăn loại sợi to, không ăn mì Ý, độ rộng của sợi mì phải duy trì ở khoảng 1,5 mm. Sữa phải ở nhiệt độ thường, giữ ở mức 27 độ C và tuyệt đối không uống bất kỳ loại nước có ga nào. À đúng rồi, pizza... thứ trộn lẫn nhìn như chất nôn ấy... tuyệt đối không được xuất hiện trước mặt tôi. Còn nữa, tôi ghét bánh quy hình tam giác, bên trong bánh mì tuyệt đối không được có nho khô, không ăn nội tạng, không ăn cơm để qua đêm, không ăn bánh kem socola, bánh kem phải làm từ kem sữa động vật, chứ không phải từ thực vật...”

Thẩm Thư Dịch ngẩng đầu, gập menu lại: “Còn nữa, tôi dị ứng với xoài và bơ đậu phộng. Hiểu chưa?”

Nói xong, bên trong nhà hàng đã im phăng phắc.

Nhân viên phục vụ hóa đá tại chỗ, sau một lúc lâu, trong đầu hiện lên một câu: ... Anh đẹp trai này là do đối thủ phái đến để phá nhà hàng à?

Nhân viên phục vụ ném ánh mắt cầu cứu sang cho Triệu Duật Hành, Triệu Duật Hành: “...”