Yên lặng chính là từ để miêu tả biệt thự số một vịnh Tiên Thủy đêm nay.
Kể từ khi còn nhỏ, Thẩm Thư Dịch đã tiêu tiền như nước, chưa bao giờ biết hạn chế là gì.
Một triệu tệ rơi trên đất cậu còn chẳng muốn cúi xuống nhặt, thế mà giờ đây máy quẹt thẻ thậm chí còn chẳng thể quẹt ra nổi năm trăm nghìn tệ.
Trong nháy mắt, sự lúng túng lan tràn khắp người cậu.
Thẩm Thư Dịch chưa bao giờ cảm thấy khó khăn đến thế.
Triệu Duật Hành cảm thấy bầu không khí có gì đó kỳ lạ, hắn mở miệng hỏi: “Làm sao vậy?”
Nội tâm đang vỡ vụn của Thẩm Thư Dịch dần chắp vá lại.
Cậu không ngờ Thẩm Luật lại hành động nhanh như thế. Cậu vừa trở về từ đám tang ông nội chưa đầy ba tiếng, vậy mà tất cả thẻ ngân hàng lẫn thẻ phụ của cậu đều bị khóa.
Đúng vậy, là tất cả.
Thẩm Thư Dịch không cam tâm, lại quẹt thêm vài tấm thẻ nữa.
Thông báo nhắc nhở từ máy quẹt thẻ vẫn giống hệt, khiến Triệu Duật Hành dần dần ngồi thẳng người.
Hắn có mày kiếm mắt sáng, anh tuấn phi phàm.
Giờ phút này, hắn ngồi ở đó với khí thế mạnh mẽ, vẻ mặt có hơi nghi hoặc nhìn Thẩm Thư Dịch, không biết cậu chủ này đang giở trò gì đây.
Thẩm Thư Dịch quẹt xong tấm thẻ cuối cùng, lòng như tro tàn.
Sắc mặt cậu trắng bệch nhưng đã điều chỉnh lại tâm tình của mình nhanh nhất có thể.
Thẩm Thư Dịch ho khan một tiếng, cậu vẫn duy trì giọng điệu kiêu ngạo mà mở miệng: “Hôm nay anh cứ về trước đi, tôi sẽ đưa anh số tiền này sau.”
Tôi sẽ đưa anh số tiền này sau = Anh đừng mơ tưởng đến số tiền này nữa nhé, thân ái.
Triệu Duật Hành nghe thấy lời này của Thẩm Thư Dịch, trong lòng lại cười nhạt.
Hắn chính là người đã lăn lộn lớn lên từ trong khu ổ chuột đủ hạng người của Vân Cảng, năm xưa lúc không có tiền, hắn cũng từng làm đầu gấu cho một số câu lạc bộ cờ bạc nhỏ, chuyện đòi nợ phải nói là dễ như trở bàn tay.
Câu mà những kẻ thiếu nợ nói nhiều nhất chính là “Hôm khác tôi sẽ đưa số tiền này cho anh”, thực ra lại không phải vậy, khi những lời này được thốt ra khỏi miệng thì tức là số tiền đó về hoàn toàn không còn hy vọng, không thể đòi lại được.
Chỉ có năm trăm nghìn tệ, đối với nhà họ Thẩm mà nói còn chẳng đến mức muối bỏ biển.
Vậy mà Thẩm Thư Dịch lại muốn dùng loại thủ đoạn này để đùa giỡn với hắn, ấn tượng của Triệu Duật Hành đối với cậu chủ này lập tức rơi xuống đáy vực.
Đúng là uổng cho gương mặt đẹp trời ban đó.
Quả nhiên, tư bản đều là một lũ ngu ngốc.
“Cậu Thẩm à, thế này thì không thú vị chút nào.” Triệu Duật Hành sa sầm mặt: “Tôi cầm được số tiền kia sẽ đi ngay. Nhưng nếu cậu không đưa ra được, vậy đừng trách tôi cứ quấn lấy cậu không buông.”
?
Con mẹ nhà anh.
Thẩm Thư Dịch nghe được lời này thì quả thực không dám tin vào tai mình, trên đời này sao lại có người đàn ông vô liêm sỉ đến thế chứ.
Số tiền này cũng đâu phải mình nợ hắn, là vì để thoát khỏi cuộc hôn nhân này nên mình mới trực tiếp đưa cho hắn cơ mà.
Bây giờ thì hay rồi, nghe cái giọng điệu đó của hắn mà xem, không cảm ơn mình thì thôi, bây giờ còn dám lật ngược, uy hϊếp lại mình?
Đây là cái loại đàn ông chó má được tiện nghi lại còn khoe mẽ gì vậy chứ?
Tính tình Thẩm Thư Dịch nóng nảy, nghe thấy lời này thì muốn nổi cơn thịnh nộ ngay tại chỗ.
Nhưng lòng bàn tay đã giơ lên, lời mắng chửi đã đến cổ họng, cuối cùng vẫn miễn cưỡng nuốt ngược trở lại.
Không vì điều gì khác, Thẩm Thư Dịch thực sự quá bài xích cuộc hôn nhân sắp đặt này.
Bây giờ nhìn dáng vẻ của Triệu Duật Hành, có vẻ hắn cũng không muốn kết hôn với cậu.
Nếu không thì làm sao năm trăm nghìn tệ đã có thể đuổi hắn đi chứ.
Đây coi như là tin tốt duy nhất.
Thẩm Thư Dịch tạm thời không muốn đắc tội Triệu Duật Hành, kẻo tên này chó cùng rứt giậu, đi tìm anh cả của cậu mách lẻo.
Nắm đấm của Thẩm Thư Dịch siết rồi lại siết, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nén lại ý muốn đập bàn đứng dậy, bình tĩnh mở lời: “Tôi còn muốn hỏi anh nói lời đó là có ý gì đây, anh xem nhà họ Thẩm là nơi nào chứ? Chỉ có năm trăm nghìn tệ mà tôi còn có thể quỵt nợ anh à?”
Triệu Duật Hành cũng không chịu yếu thế, không lùi một bước, nhàn nhạt mở miệng: “Nói miệng không bằng chứng, làm sao tôi có thể tin cậu được.”
...Tôi đã cho anh mặt mũi rồi đấy?
Thẩm Thư Dịch tức đến mức đôi môi dẩu ra có thể treo được hai cái ấm nước, giờ phút này cũng đành đè nén cơn giận, cuối cùng vẫn gọi quản gia Lâm tới.
“Chú Lâm, lấy giấy bút tới đây. Tôi viết cho anh tờ giấy nợ là được rồi chứ?” Nửa câu cuối là Thẩm Thư Dịch nhìn Triệu Duật Hành để nói, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng.
Triệu Duật Hành nhìn chằm chằm vào mắt của cậu chủ, dường như muốn nhìn xem cậu đang nói thật hay nói dối.
Cuối cùng, Triệu Duật Hành chậm rãi gật đầu: “Được. Tôi tin cậu Thẩm.”
Thẩm Thư Dịch lớn lên ở Mỹ, viết chữ Hán không được tốt lắm, nhìn qua có chút giống chữ của học sinh tiểu học, mỗi chữ đều tròn tròn, chữ bị thừa nét, chữ lại to ra.