Ở tang lễ, cậu tức đến muốn hôn mê nhưng vẫn còn nhớ về đối tượng thông gia mà mấy người nhà họ Thẩm tìm cho cậu.
Chính là họ Triệu!
Thẩm Luật nhắn tin nói người nọ đã đến cửa chính nhưng Thẩm Thư Dịch không ngờ rằng lại gặp phải nhau nhanh như vậy.
Ánh mắt của cậu Thẩm rơi trên cái áo lông trắng đen rẻ tiền khoảng hai trăm tệ mua trên Pinduoduo trên người Triệu Duật Hành, lại nhìn đôi giày chơi bóng hàng nhái giản dị tự nhiên, chỉ cảm thấy đời này của mình như đã thấy điểm kết thúc rồi vậy.
Triệu Duật Hành gật đầu xác nhận thân phận của mình.
Thật sự là vị hôn phu muốn chiếm tiện nghi của cậu!
Hai mắt cậu tối đen, suýt chút nữa té xỉu trước cửa nhà.
Thẩm Thư Dịch cố gắng ổn định thân hình, dùng một loại giọng điệu quyết tâm chịu chết mà mở miệng: “Thôi được rồi. Anh theo tôi vào trong trước rồi lại nói.”
Thẩm Thư Dịch đi về phía trước, phát hiện Triệu Duật Hành không đi theo thì nhíu mày, cậu mở miệng: “Sao vậy?”
Lúc này Triệu Duật Hành đã phản ứng lại về thân phận của người trước mặt.
Kẻ đầu tiêu việc khiến ông nội nằm viện, khiến các đồng hương của vịnh Tam Hà không có nhà để về đang đứng trước mặt.
Con ngươi của Triệu Duật Hành lập tức lạnh đi, tất nhiên là không có sắc mặt gì tốt với Thẩm Thư Dịch.
Triệu Duật Hành mở miệng, hắn chưa quên việc bồi thường, giọng nói có cảm giác lạnh nhạt: “Cậu Thẩm, tôi cố ý tới tìm cậu.”
Thẩm Thư Dịch lập tức nghĩ đến thông gia đáng chết trong miệng anh trai mình, trái tim rất khó chịu, giọng điệu không được tốt lắm: “Không thì sao?”
Quan hệ thông gia đã khiến cậu Thẩm vô cùng không vui rồi.
Không phải anh cố ý tới tìm tôi, chẳng lẽ anh còn muốn tôi dùng kiệu tám người khiêng đi tìm anh à, đồ chết tiệt?
Thẩm Thư Dịch cười nhạt nói: “Vậy anh cũng tìm đúng người rồi đấy, tôi còn đang muốn tìm anh để giải quyết chuyện này đây!”
...
Nửa giờ sau đó, Triệu Duật Hành ngồi trong phòng khách của biệt thự số một vịnh Tiên Thủy.
Căn biệt thự giá trị hơn một tỷ mở lò sưởi hai mươi bốn giờ trong cả mùa đông, trên mặt đất cũng có cái thảm lông làm từ len Cashmere rất dày, cho dù là đi chân trần thì cũng không cảm thấy lạnh.
Trên bàn trà quý giá được thiết kế bởi nhà thiết kế cá nhân và vận chuyển hàng không từ Ý về có một chén trà nóng đã nguội.
Trong biệt thự, quản gia lại thêm nước nóng một lần nữa, Triệu Duật Hành không nhúc nhích, chỉ là có chút không kiên nhẫn mà nhìn điện thoại.
Từ sau khi cậu chủ của nhà họ Thẩm đó vào cửa thì đã trực tiếp lên tầng hai, sắp một giờ rồi còn chưa xuống.
Khi hỏi thì quản gia chỉ nho nhã lễ độ mà trả lời: “Cậu ba còn đang rửa mặt, xin anh chờ một chút.”
Triệu Duật Hành không biết Thẩm Thư Dịch đang rửa mặt trang điểm cái gì, hắn lại đợi thêm nửa giờ, nếu không phải vì khoản bồi thường của ông nội, với tính tình của hắn thì bây giờ đã sớm nhấc chân rời đi rồi.
Chuyện nhỏ không nhịn sẽ hỏng chuyện lớn, Triệu Duật Hành lại nhẫn nại đợi thêm nửa giờ. Khi hoàng hôn buông xuống, Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng thu thập xong rồi xuống tầng.
Khi lần nữa gặp lại, Thẩm Thư Dịch đã đổi một bộ đồ khác, cởi bộ đồ tang lễ màu đen trầm buồn kia đi, đổi thành một cái áo sơ mi trắng cùng áo choàng rời, áo choàng rũ ở trước ngực, cảm giác như là đuôi cá betta đang tản ra vậy.
Trên cổ áo còn cài một chiếc ghim gắn đá quý to bằng ngón cái, cũng là màu sáng, cậu đi xuống từ tầng hai, dáng đi tản mạn, khiến người nhìn có cảm giác mới mẻ.
Chỉ là nét mặt của Thẩm Thư Dịch không được coi là đẹp mắt.
Vốn dĩ đã đổi sang một bộ đồ đẹp nhưng tâm trạng của cậu không tốt hơn được chút nào, kết quả là vừa xuống tầng lại nhìn thấy khuôn mặt như đưa đám của vị hôn phu chiếm tiện nghi này, dù thế nào cậu cũng không vui vẻ được.
Cũng là đến lúc này Triệu Duật Hành mới biết, Thẩm Thư Dịch cố ý cho hắn leo cây mấy giờ đồng hồ, ra oai phủ đầu với hắn.
Quả thực là Thẩm Thư Dịch có ý muốn dằn mặt tên rẻ tiền muốn chiếm tiện nghi này.
Nhưng thấy nghị lực của hắn rất đáng khen, đợi ở dưới tầng suốt hai ba giờ đồng hồ mà không đi, Thẩm Thư Dịch than thở trong lòng, đấm ngực giậm chân.
Mẹ nó, tên nhà nghèo này quyết tâm muốn “cưới” cậu à!
Thẩm Thư Dịch tự biết rõ sức quyến rũ của mình, bởi vậy nên không hề bất ngờ.
Thẩm Thư Dịch đi đến trước sô pha rồi ngồi xuống, quyết định nói chuyện đàng hoàng với người đàn ông này.
Trước khi xuống tầng, cậu đã bổ sung thêm mấy tin tức về việc mẹ chồng độc ác của giới nhà giàu ở Vân Cảng đối xử với con dâu trong suốt 50 năm qua, cũng đã hiểu rõ mọi thủ đoạn của nhóm mẹ chồng.
Chỉ là không ngờ, hôm nay cậu lại phải tự mình làm “mẹ chồng độc ác”. Thẩm Thư Dịch quyết định dùng tiền để giải quyết vấn đề, dù sao thì cậu cũng nghèo đến mức chỉ có đô la Mỹ: “Ra giá đi, bao nhiêu tiền mới chịu rời đi?”
Triệu Duật Hành sửng sốt, không ngờ rằng chuyện này lại thuận lợi như vậy.
Vừa rồi Thẩm Thư Dịch dằn mặt hắn, khiến hắn còn cho rằng con đường đòi nợ hôm nay sẽ đặc biệt gian nan.
Nhưng cẩn thận nghĩ lại, kẻ có tiền cũng không tiếc gì số tiền này.
Hắn không muốn nhiều, gọn gàng dứt khoát nói: “Năm trăm nghìn tệ.”
Thẩm Thư Dịch sửng sốt: “Ít như vậy thôi à?”
Mẹ nó.
Không thể chứ.
Cậu ba nhà họ Thẩm cậu đây, từ khi sinh ra đến bây giờ luôn là con cưng của giới truyền thông Vân Cảng, dù như thế nào cũng không chỉ đáng năm trăm nghìn tệ chứ? Khi con bé cậu bị bắt cóc, bọn cướp đều đòi tiền chuộc lên đến năm trăm triệu đô la Mỹ đó được không hả?
Năm trăm nghìn vạn là có thể khiến người này từ bỏ việc kết hôn với cậu sau?
Thẩm Thư Dịch do dự một chút, vì cảm thấy không đáng với giá trị của bản thân nên cậu không tình nguyện mà nói: “Có ít quá không, hay là anh lấy thêm đi?”
Xin hỏi là coi thường ai vậy?
“Không cần.” Triệu Duật Hành không phải người sẽ lên giá, cần lấy bao nhiêu thì là bấy nhiêu, nhà của họ cũng không đáng bao nhiêu tiền: “Cái giá này là vừa đủ.”
Thẩm Thư Dịch: ...
A.
Nét mặt của Thẩm Thư Dịch muốn nứt ra, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, năm trăm nghìn tệ là có thể đuổi tên rẻ tiền chiếm tiện nghi này đi rồi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.
“Chú Lâm, lấy máy quẹt thẻ của cháu ra đây.”
Thẩm Thư Dịch lấy thẻ tín dụng của mình ra, trực tiếp quẹt năm trăm nghìn tệ bằng máy quẹt thẻ.
Nghĩ đến bản thân có thể nhẹ nhàng đuổi mối thông gia này đi như vậy, Thẩm Thư Dịch không khỏi dương dương tự đắc.
Chỉ là còn chưa nở hết nụ cười, ngay giây sau, khuôn mặt đã cứng lại.
Một giọng nhắc nhở của nữ truyền đến từ máy quẹt thẻ, thông báo thẻ tín dụng của cậu đã bị hạn chế giao dịch, Thẩm Thư Dịch không thể tin được mà nhìn màn hình.
?
Thẻ tín dụng của cậu bị anh cả đóng băng rồi.