Gần 10 phút trước, Triệu Duật Hành ngồi tàu điện ngầm đi tới vịnh Tiên Thủy không phú thì quý.
Lại dùng một ít thủ đoạn đặc biệt để tránh bảo vệ tuần tra, đến cửa chính của biệt thự số một vịnh Tiên Thủy.
Biệt thự vàng son lộng lẫy, khí thế to lớn.
Xác nhận bằng mắt, là kiểu trình độ có làm công suốt 10 năm cũng không mua nổi một viên gạch.
Điện thoại rung lên, một nhóm chat tên là “Nhà họ Thẩm bất lương trả tiền mồ hôi nước mắt cho tôi” liên tục xuất hiện từng dòng.
Triệu Duật Hành cụp mắt, nhìn qua tin nhắn của những người lòng đầy căm phẫn.
Bản Sắc Anh Hùng: [Thật quá đáng, họ Thẩm thật sự coi bản thân là ông lớn của Vân Cảng à? Nhà của chúng ta nói phá là phá, ông đây chưa xong với bọn họ đâu!]
Lắp Đặt Sửa Chữa Điện Nước AAA: [Vậy bây giờ phải xử lý như thế nào, nhà đã bị phá rồi, tiền cũng không có, chỉ có một căn nhà tái định cư rách nát để đuổi chúng ta đi [đậu nành móc mũi]]
Thiên Nhai: [Tố cáo họ đi! Tôi không tin không có luật pháp!]
Nước Chảy Mây Trôi: [@Triệu Duật Hành, Tiểu Triệu, cậu đã tới vịnh Tiên Thủy chưa? Trong số những người bị hại chúng ta, cũng chỉ có mình cậu là sinh viên đại học, cậu nhất định phải đòi một lời giải thích cho chúng tôi đó!]
Sói Cô Độc Phương Bắc: [[Voice chat] Ông nội của Tiểu Triệu còn đang nằm trong bệnh viện, lần này nhà họ Thẩm mà không bồi thường một triệu tệ cho chúng ta thì đừng mong được bỏ qua!]
Nhóm WeChat liên tục thảo luận về việc này.
Tháng 10 năm ngoái, chỗ ở của Triệu Duật Hành là vịnh Tam Hà của Vân Cảng nhận được tin giải tỏa của chính phủ, đơn vị nhận thầu là nhà họ Thẩm giàu có tiếng tăm lẫy lừng của Vân Cảng.
Giải tỏa vốn là một việc tất cả mọi người đều vui vẻ, xấu là ở chỗ nhà họ Thẩm đưa việc này cho một nhà thầu khác.
Cho nên công ty bất động sản thực sự phụ trách giải tỏa là một công ty nhỏ do một cậu ấm nhà giàu mở.
Cậu ấm nhà giàu kia cũng là kẻ ngang ngược, không biết ở giữa đã làm gì mà khi đàm phán với dân bản địa của vịnh Tam Hà lại không thể thống nhất giá cả đền bù, vốn đã nói là bốn trăm nghìn tệ một đầu người, đến khi chuẩn bị giải tỏa thì hợp đồng lại biến thành hai trăm nghìn tệ.
Ở giữa đã ăn chặn trọn vẹn một nửa số tiền, đến khi hợp đồng tới được trong tay vịnh Tam Hà thì đúng thật là nổ tung!
Dân bản địa cũng không phải dễ chọc, lúc này không chịu làm nữa, máy xúc đã lai đến cửa vịnh Tam Hà rồi cũng nhất quyết không cho vào.
Cậu ấm nhà giàu cũng gấp, thấy thời gian giải tỏa sắp đến rồi, mà mảnh đất này là do chính phủ nói muốn quy hoạch làm cầu lớn vượt biển, thời gian không thể chậm trễ được.
Giằng co suốt mấy ngày, cậu ấm nhà giàu thất đức đó nảy ra một kế, trực tiếp cho người lái máy xúc vào vịnh Tam Hà lúc nửa đêm.
Một loạt thao tác bẩn thỉu, phá hết nhà của người dân.
Nhà của Triệu Duật Hành là hộ thứ nhất của vịnh Tam Hà, đứng mũi chịu sào trước sự xúi quẩy này.
Nửa đêm, ông nội của hắn đi ngủ chưa được bao lâu thì nghe thấy mấy tiếng “Ầm ầm”. Ngồi dậy khỏi giường xem xét, hàng rào đã bị máy xúc đẩy lên, trái tim của ông cụ không được tốt, ngửa đầu ngã xuống ngay tại chỗ, lập tức phải nhập viện!
Chỉ là có chuyện của ông nội Triệu, cậu ấm nhà giàu kia cũng sợ ảnh hưởng đến mạng người nên lập tức yên tĩnh, không tiếp tục giải tỏa.
Lúc đó Triệu Duật Hành còn đang đi học trên trường, khi nhận được tin tức chạy đến bệnh viện, ông nội đã rơi vào hôn mê, bất tỉnh nhân sự.
Một nửa là do kinh hãi, một nửa là bệnh cũ phát tác vì trước kia từng thay thận, tin tức cuối cùng của bệnh viện đưa ra chính là cần năm trăm nghìn tệ tiền phẫu thuật.
Triệu Duật Hành bớt ăn bớt mặc, dành dụm được mấy chục nghìn tệ khi học cấp ba và đại học, bây giờ đã ném hết vào cái động không đáy là bệnh viện.
Nhưng đối mặt với tiền phẫu thuật và tiền nằm viện đắt đỏ thì vẫn là hạt cát trong sa mạc. Sau đó thực sự không còn cách nào, Triệu Duật Hành chỉ đành vận dụng vũ khí là luật pháp để cố gắng kiện cáo.
Nhưng luật sư nói với hắn, việc ông nội nhà họ Triệu có phải bị tức đến bệnh hay không, hoàn toàn là do đánh giá chủ quan của tòa. Trên báo cáo kiểm tra của bệnh viện giấy trắng mực đen, viết rất rõ là bệnh cũ của ông nội nhà họ Triệu.
Việc này ấy mà, cho dù đến tìm nhà đầu tư, nhà đầu tư cũng không thể bồi thường.
Nhiều nhất là đưa một ít phí tổn thất tinh thần.
Sau khi nhận được câu trả lời của luật sư, ngoại trừ pháp luật, Triệu Duật Hành cũng chỉ có thể vận dụng một ít thủ đoạn tay chân.
Hắn cầm bệnh án chặn ở công ty của cậu ấm nhà giàu nửa đêm gây sự đó, cậu ấm nhà giàu bị hắn dùng nắm đấm thu phục, run rẩy báo một địa chỉ, bảo hắn đến biệt thự số một vịnh Tiên Thủy tìm nhà họ Thẩm bồi thường.
Triệu Duật Hành cầm địa chỉ nhìn một lát, cuối cùng đang đứng trước cửa biệt thự ở vịnh Tiên Thủy.
Hắn đứng nửa giờ, tuyết ở Vân Cảng bắt đầu rơi từ sáng, đến buổi chiều lại tiếp tục rơi.
Triệu Duật Hành không mang ô, tuyết càng rơi càng lớn, một tầng tuyết mỏng bao trùm trên bả vai hắn. Hắn lại đợi thêm gần 10 phút, vốn cho rằng hôm nay phải không công mà lui về rồi.
Kết quả, giữa bầu trời đầy tuyết, trên con đường lớn rộng rãi trước của biệt thự số một vịnh Tiên Thủy, một chiếc xe Rolls-Royce chậm rãi đi đến.
Cái xe sang trọng dừng trước mặt hắn, người xuống trước tiên là tài xế, sau đó là mấy vệ sĩ áo đen không biết xuất hiện từ chỗ nào.
Một người mở cửa, một người bung dù, một người chắp tay sau lưng quan sát bốn phía, ngay ngắn trật tự, giống như hộ tống món vật phẩm quý giá của bảo tàng nào đó, sợ người khác trộm mất vậy.
Cửa xe được mở ra dưới cái nhìn chăm chú của Triệu Duật Hành, một cái chân thon dài thẳng tắp lộ ra từ trong xe, một cái ống quần rộng rãi rũ xuống, không biết là dùng vải gì, một đoạn mắt cá chân lộ ra ngoài, làn da đó còn trắng hơn cả tuyết.
Đúng lúc này, trong không khí ngoại trừ hương tuyết lạnh lẽo, còn có chút hương hoa nhài phảng phất, nhàn nhạt thêm hương, đặc biệt dễ phân biệt trong không khí.
Người xuống xe là một người đàn ông, tóc đen, con ngươi màu đen, sắc mặt trắng bệch nhưng không tái nhợt, từ xa nhìn lại như một bức tranh thủy mặc đen trắng dưới ngòi bút thoải mái của một họa sĩ nổi tiếng.
Xinh đẹp đến mức có phần không chân thực.
Ánh mắt của Triệu Duật Hành dừng lại một chút, sau đó lấy lại tinh thần, hắn lui về phía sau nửa bước, nhường đường cho thanh niên trước mặt theo bản năng.
Ai ngờ, hắn lùi lại nửa bước nhưng thanh niên kia không hề bước lên phía trước, ngược lại là còn dùng vẻ mặt phức tạp nhìn hắn.
Một giây sau, thanh niên với nhịp chân nặng nề đi về phía hắn, đi đến khi đứng trước mặt hắn.
Triệu Duật Hành phải cụp mắt xuống một chút mới có thể đối diện với ánh mắt của cậu.
Thanh niên kia nhìn vào mắt hắn, muốn nói rồi lại thôi một hồi lâu, cuối cùng yết ớt mở miệng, giọng nói còn dễ nghe hơn trong tưởng tượng của hắn.
“Anh chính là người họ Triệu đó à?”