Lý Tư Gia muốn cản Thẩm Thư Dịch lại nhưng không ngờ lại bị Lục Chi Vi chặn đường.
Lý Tư Gia: “Tránh ra!”
Lục Chi Vi nói: “Alex, để tôi nói một câu công bằng.”
Để tôi nói một câu công bằng. Cũng có nghĩa là... Tôi quyết định nói giúp Thẩm Thư Dịch.
“Alex, Thư Dịch đã nói chia tay với anh rồi, anh còn dây dưa không dứt như vậy, có hơi không thích hợp rồi đấy.”
“Mẹ nó anh là cái thá gì, liên quan quái gì đến anh! Cút ngay!”
Lý Tư Gia cũng là người có tính cậu chủ, nổi nóng lên lập tức định xô đẩy Lục Chi Vi.
Nhưng đúng lúc này, tay Thẩm Thư Dịch đang nắm trên tay nắm cửa, chuẩn bị mở ra bỗng khựng lại.
Lý Tư Gia mừng như điên, quả nhiên Thư Dịch vẫn không nỡ bỏ mình, anh ta vội vàng định xông lên: “Cục cưng...”
Thẩm Thư Dịch đột ngột quay người, nhìn Lý Tư Gia, nghiêm giọng nói: “Còn nữa.”
Thẩm Thư Dịch lạnh lùng lên tiếng: “Tôi vốn dĩ không hề tặng đồng hồ giống của Rene kia, của cậu ta là hàng nhái!”
Nói xong, Thẩm Thư Dịch đã bảo vệ được tôn nghiêm và giới hạn cuối cùng về gu thẩm mỹ hàng xa xỉ của mình.
Cuối cùng cậu cũng chịu hết nổi những lời níu kéo sến súa ngu ngốc của anh ta.
Rầm một tiếng, cậu đóng sập cửa phòng bao lại.
Lý Tư Gia còn muốn đuổi theo.
Mấy cậu ấm trong phòng bao vốn đang ngồi với tư thế uể oải cũng đứng dậy, im lặng vây lấy anh ta.
Lý Tư Gia cảnh giác nói: “Các người muốn làm gì?”
Mấy cậu ấm vừa đứng dậy kia ẩn mình trong bóng tối, khó nhìn rõ sắc mặt, trông chẳng khác nào những bóng ma lặng lẽ đứng đó.
Ánh mắt họ đặt lên Lý Tư Gia đầy dò xét, tò mò xen lẫn khinh miệt và cả sự ghen tị trần trụi chưa từng bộc lộ.
Lục Chi Vi mỉm cười nói: “Thật ra từ lúc anh và Thư Dịch ở bên nhau, chúng tôi đã cá cược xem bao giờ cậu ấy sẽ đá anh. Alex, quả nhiên anh không phụ sự kỳ vọng của mọi người.”
Lý Tư Gia siết chặt nắm đấm.
Lục Chi Vi: “Đừng căng thẳng, hôm nay tâm trạng của mọi người tốt, lười động tay động chân với anh. Nhưng sau này nếu anh còn xuất hiện trước mặt Thẩm Thư Dịch, chúng tôi không dám đảm bảo đâu.”
Lục Chi Vi búng mẩu thuốc lá cuối cùng lên gương mặt điển trai của Lý Tư Gia, cười khẩy một tiếng.
Cậu ta kéo cửa phòng bao ra rồi bước đi.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm lập tức tan biến, Rene vẫn luôn đứng ở góc cửa.
Lục Chi Vi đi tới, cậu ta theo bản năng rụt người lại.
Ai ngờ, đối phương còn chẳng thèm liếc nhìn cậu ta một cái.
Rene chợt nhận ra, trong mắt đám công tử quyền thế ấy, mình chẳng qua chỉ là món đồ chơi nhỏ bé không đáng nhắc tới... Người duy nhất lọt vào tầm mắt bọn họ chỉ có Thẩm Thư Dịch.
Giống như một bầy chó điên được Thẩm Thư Dịch vô tình nuôi dưỡng.
...
Thẩm Thư Dịch đi ra từ phòng bao, men theo mấy dãy hành lang dài của quán bar riêng này rồi bước ra cổng chính.
Nhân viên phục vụ mở cửa cho cậu, Thẩm Thư Dịch vừa ngẩng đầu lên, trước cửa đã trống không, không có xe riêng đến đón cậu.
Chuyện xảy ra trong quán bar vừa rồi quá hỗn loạn, Thẩm Thư Dịch chỉ mải mê chia tay mà quên dặn chú Lâm lái xe đến đón mình sớm hơn.
Lúc ra ngoài, cậu đã hẹn với chú Lâm là mười một giờ rưỡi tối, theo thời gian kết thúc một bữa tiệc bình thường thì vừa khít.
Nhưng Thẩm Thư Dịch không ngờ hôm nay lại xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.
Cậu kết thúc bữa tiệc sớm, vừa ra ngoài xem đồng hồ mới có chín giờ.
Gió lạnh từ ngoài lùa vào, Thẩm Thư Dịch lúc này mới sực nhớ mấy hôm nay thời tiết ở Vân Cảng lại vừa chuyển rét.
Vẫn chưa đến mùa xuân hoa nở ấm áp, đường phố vắng tanh không một bóng người, trông có mấy phần tiêu điều.
Thẩm Thư Dịch ngẩn ngơ nhìn những hàng cây ngô đồng được đặc biệt mang từ Pháp về trồng hai bên đường, trong lòng mới dần dần hoàn hồn, cảm nhận được một chút nỗi buồn như bị ngâm trong nước.
Từ nhỏ Thẩm Thư Dịch đã có phản ứng rất chậm chạp với chuyện tình cảm, thường thì phải một thời gian dài sau khi sự việc xảy ra, cậu mới nhận ra và cảm thấy đau lòng.
Thật ra, đối với chuyện Lý Tư Gia nɠɵạı ŧìиɧ, ngoài một chút buồn bã, Thẩm Thư Dịch thấy khó hiểu nhiều hơn.
Trong sự lý giải về tình yêu của cậu, một khi hai người đã yêu nhau thì sẽ kiên định lựa chọn đối phương và ở bên nhau cả đời.
Cha mẹ cậu, ông bà nội của cậu, đều là những người cả đời chỉ yêu một người.
Tại sao Lý Tư Gia lại không thể kiên trì chỉ thích một mình cậu thôi chứ?
Tâm trạng Thẩm Thư Dịch có phần uể oải, cậu thẫn thờ bước đi dọc theo con đường mà chẳng có mục đích gì.
Điện thoại của cậu rung một lúc lâu, Thẩm Thư Dịch mới nhận ra có người gọi cho mình.
Hai cuộc gọi nhỡ từ Lục Chi Vi, sau khi không gọi được thì gửi tin nhắn WeChat cho cậu, hỏi cậu vẫn ổn chứ?
Thẩm Thư Dịch trả lời một câu vẫn ổn rồi định thoát WeChat (thật ra thì không ổn chút nào huhu).
Trong chuyện tình cảm, lòng tự trọng của Thẩm Thư Dịch đặc biệt cao.
Cậu không muốn đi khắp nơi than khóc về tâm trạng thất tình của mình, cho dù là chia tay, cậu cũng phải tỏ ra thật thờ ơ.
Kết quả là, một giây trước khi thoát ra, cậu phát hiện Triệu Duật Hành cũng đã gửi tin nhắn cho cậu từ mấy tiếng trước.
Mở ra xem, là vì thứ hai Thẩm Thư Dịch không rảnh nên chuyện hẹn ra ngoài ăn cơm vốn dĩ đã được dời sang ngày mai.
Mấy tiếng trước, Triệu Duật Hành đã gửi cho cậu tên nhà hàng, hỏi cậu muốn ăn gì.
Sau khi không nhận được câu trả lời, hắn lại gửi thêm một dấu “?”.
Tin nhắn cuối cùng là từ năm phút trước, Triệu Duật Hành hỏi cậu: [Cậu đang không vui à?]
Thẩm Thư Dịch: ?
Sao cái tên đầu gỗ họ Triệu này lại biết cậu đang không vui.
Lẽ nào hắn đã thông suốt rồi?
Như thể tâm linh tương thông với Thẩm Thư Dịch, Triệu Duật Hành lại gửi tới một tin nhắn hình ảnh.
Giải thích làm thế nào mà hắn biết Thẩm Thư Dịch đang không vui.
Đó là ảnh chụp màn hình dòng trạng thái emo mà Thẩm Thư Dịch vừa đăng trên vòng bạn bè.
[Nếu không ai nói với tôi rằng đó là tình yêu, có lẽ tôi đã nghĩ đó là một thanh kiếm trần trụi chĩa thẳng vào tim.]
...
Thẩm Thư Dịch: ?
Thẩm Thư Dịch: !
Thẩm Thư Dịch: ?
Chết tiệt.
Dòng trạng thái cậu vừa đăng không phải là chế độ chỉ mình tôi xem sao?
Thẩm Thư Dịch sợ tới mức suýt ngất xỉu bên đường, nhìn lại thì quả nhiên là do mình thao tác nhầm, đã đăng từ chế độ chỉ mình tôi xem thành mọi người đều xem được.
Lượt thích đã lên đến hai ba trăm, trước khi tình hình trở nên nghiêm trọng nhất, Thẩm Thư Dịch quyết đoán xóa ngay dòng trạng thái!
Thẩm Thư Dịch lập tức trả lời Triệu Duật Hành: [Cười mím môi]
[Anh nhìn nhầm rồi.]
[Quên ngay cho tôi.]
[Mèo con lườm chết.jpg]
Có lẽ Triệu Duật Hành đã phát hiện cậu xóa bài đăng, hắn trả lời: [Xóa đi không có nghĩa là nó không tồn tại, tâm trạng cũng sẽ không tốt lên đâu.]
Ồ, thế anh muốn thế nào?
Thẩm Thư Dịch vốn định cà khịa hắn một câu nhưng không hiểu vì sao.
Lúc nãy khi đối mặt với Lục Chi Vi, khi đối mặt với những lời hỏi thăm của vô số bạn bè trên WeChat, Thẩm Thư Dịch không hề muốn thổ lộ chuyện tình cảm cá nhân của mình.
Nhưng đột nhiên lại rất muốn nói với Triệu Duật Hành.
Có lẽ là vì...
Triệu Duật Hành là một người có thể nói là hoàn toàn không liên quan đến vòng tròn cuộc sống của cậu.
Dù có nói cho hắn biết, cũng sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.
[Anh không hỏi tôi vì sao lại không vui à?]
Triệu Duật Hành trả lời: [Chuyện gì?]
Thẩm Thư Dịch nói: [Tôi chia tay bạn trai rồi.]
...
Phía đối diện dường như im lặng.
Một lúc sau, Triệu Duật Hành gửi tin nhắn: [Xin lỗi. Coi như tôi chưa hỏi gì được không?]
Thẩm Thư Dịch: ?