Chương 5

Bây giờ thì cắt thẻ hạn mức.

Sau này không biết sẽ thảm đến mức nào nữa, rau cải ngoài đồng cũng chỉ thế mà thôi.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thư Dịch khóc càng thêm chân thật, tự mình thương tiếc chính mình, chỉ hận không thể đâm đầu chết trên xe, đi cùng với ông nội.

Lại nghĩ đến ông nội đã qua đời, nỗi đau khổ khi mất người thân lại dâng lên trong lòng.

Thẩm Thư Dịch như thể được làm từ nước, khóc lóc không ngừng.

Tài xế thấy thế thì nhìn về phía trước, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, cố gắng hạ cảm giác tồn tại của bản thân xuống thấp nhất có thể.

Nếu không, với tính nết tệ hại của cậu chủ này, anh ta thật sự sợ Thẩm Thư Dịch sẽ móc ra một khẩu súng trút giận vào mình.

Ai mà không biết cậu ba mới vừa quay về từ Mỹ chứ.

Chiếc Rolls-Royce chậm rãi chạy về phía lưng chừng núi, đây là vịnh Tiên Thủy nằm giữa sườn núi của Vân Cảng tấc đất tấc vàng, có tổng cộng bảy tám căn biệt thự với giá trị lên tới vài tỷ.

Dù kẻ có tiền ở Vân Cảng nhiều vô số kể nhưng muốn mua được biệt thự ở đây thì không chỉ cần có tiền, mà còn phải có quyền.

Nếu có thể vào ở thì càng là hiếm có khó tìm.

Thẩm Thư Dịch sống ở biệt thự số một vịnh Tiên Thủy.

Năm đó cậu ra đời đã chiếm trọn toàn bộ tiêu đề báo chí của Vân Cảng, ông cụ Thẩm vung tay, để chúc mừng cậu ra đời, biệt thự số một vịnh Tiên Thủy vốn có tiền cũng khó mua đã trở thành tài sản trước hôn nhân trong tương lai của Thẩm Thư Dịch.

Trước khi đi Mỹ, Thẩm Thư Dịch vẫn luôn lớn lên ở đây.

Đường cái rộng lớn vắng lặng, hai bên đường trồng cây ngô đồng cao lớn được vận chuyển từ nước Pháp sang, dường như đến cả trong không khí cũng tràn ngập hương thơm.

Thẩm Thư Dịch khóc mệt rồi bèn dựa vào chiếc Rolls-Royce để nghỉ ngơi, điện thoại rung lên, là tin nhắn WeChat Thẩm Luật gửi: [Vị hôn phu của em đã tới biệt thự số một vịnh Tiên Thủy rồi, dù em có thích hay không thì cuộc hôn nhân cũng đã được ấn định, gặp người ta trước đi.]

Thẩm Thư Dịch siết chặt điện thoại, tức giận đến nghiến răng, muốn ném thẳng điện thoại ra ngoài cửa sổ, đập cho vỡ luôn.

Chỉ tiếc, ném điện thoại không giải quyết được vấn đề gì.

Thẩm Thư Dịch hít sâu, nhìn chiếc xe sang trị giá hàng triệu tệ dưới chân rồi lại nhìn chiếc đồng hồ đáng giá chục triệu tệ trên cổ tay.

Cậu khịt mũi, lộ ra vẻ không nỡ.

Chẳng lẽ sau này thật sự phải nói tạm biệt với những báu vật xa xỉ mà cậu yêu thích nhất sao.

Nhớ lại tuyên bố cắt thẻ của Thẩm Luật, Thẩm Thư Dịch biết, người anh cả này của cậu nói được thì làm được, sẽ không nể nang cậu chút nào.

Chiếc Rolls-Royce đã tới trước cửa biệt thự số một vịnh Tiên Thủy.

Thẩm Thư Dịch ngẩng đầu nhìn, trước cửa chính của biệt thự số một vịnh Tiên Thủy quả nhiên có một thanh niên vóc dáng cao lớn rắn rỏi đang đứng ở đó.

Vân Cảng vừa có trận tuyết lớn, lúc này tuyết trắng vẫn đang rơi lả tả.

Thẩm Thư Dịch nhìn chằm chằm hắn rất lâu, nhìn đến mức hốc mắt đỏ lên.

Cậu ba cành vàng lá ngọc chấp nhận số phận, lề mề xuống khỏi chiếc xe sang trọng, vô cùng không tình nguyện mà đi qua đó.

Giữa tuyết trắng xóa, Thẩm Thư Dịch nhìn người đàn ông này, giọng điệu mệt mỏi tràn ngập xem thường người khác: “Anh chính là người họ Triệu đó à?”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Triệu: Người vợ từ trên trời rơi xuống của tôi, wow!

P/S: Công và thụ đều có vấn đề về tính cách! Lần đầu tiên thử kiểu bot tính tình như mèo con xấu xa này, hehe.