Chương 49

Thẩm Thư Dịch cậu sống đến từng này tuổi, còn chưa có ai dám chỉ tay năm ngón với cậu.

Nhìn cậu không thuận mắt à? Vậy thì tự mình cút đi!

Lý Tư Gia không ngờ Thẩm Thư Dịch có thể nói ra những lời khó nghe đến vậy.

Anh ta bật ra một chữ “em”, ánh mắt dừng trên người Thẩm Thư Dịch, dưới ánh đèn mờ ảo, trên mặt cậu không có một nụ cười.

Dù bình thường cậu chủ này cũng hiếm khi cho anh ta được mấy nụ cười, nhưng điều Lý Tư Gia không ngờ tới là, một khi Thẩm Thư Dịch đã sa sầm mặt, gương mặt lạnh như băng sương đó lại khiến người ta thấy hơi run sợ.

Anh ta đã quá quen với dáng vẻ đáng yêu khi Thẩm Thư Dịch hờn dỗi và gây sự vô cớ, nhất thời suýt quên mất người trước mặt là cậu ba của tập đoàn Anh Hoa, là em trai ruột của Thẩm Luật, đại ma đầu khét tiếng cả giới chính trị và kinh doanh ở Vân Cảng.

Dù trong mắt người ngoài hai anh em có bất hòa đến đâu, trong xương cốt vẫn chảy chung một dòng máu.

Khi Thẩm Thư Dịch lạnh lùng nhìn anh ta, Lý Tư Gia cảm thấy cậu xa lạ đến đáng sợ.

Rene cũng bị dọa nên hơi hoảng sợ, vội nắm chặt lấy cánh tay Lý Tư Gia.

Lý Tư Gia theo phản xạ rút tay ra, Rene sững người, Lý Tư Gia nhìn Thẩm Thư Dịch nói: “Thư Dịch, đừng quậy nữa được không. Anh không có ý đó. Hơn nữa, anh là bạn trai của em, em muốn anh cút đi đâu chứ?”

Thẩm Thư Dịch lại hờ hững đáp: “Ồ. Xem ra anh không hiểu ý câu nói vừa rồi của tôi. Ý của tôi là, tôi muốn chia tay với anh.”

Lý Tư Gia sững sờ, vẻ mặt lập tức thay đổi: “Chia tay? Em chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà đòi chia tay với anh?”

Thẩm Thư Dịch ngạc nhiên nói: “Chứ sao nữa?”

Cậu nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên cổ tay của Rene, vừa hay là một chiếc đồng hồ Patek Philippe, giống hệt chiếc trên bàn trà trong tấm ảnh khách sạn mà Lý Tư Gia gửi cho cậu.

Thẩm Thư Dịch nói: “Chiếc đồng hồ trên tay cậu ta, chính là chiếc trên bàn trà ở khách sạn của anh tuần trước nhỉ. Anh thấy tôi giống loại người có thể nhắm mắt cho qua chuyện bạn trai nɠɵạı ŧìиɧ, rồi còn giả vờ như không có gì xảy ra à?”

Sắc mặt Lý Tư Gia trắng bệch, vội vàng nói: “Thư Dịch, em nghe anh giải thích...”

Thẩm Thư Dịch cầm lấy một ly whisky còn hơn nửa trên bàn, không chút do dự hất thẳng vào mặt Lý Tư Gia. Rene sợ hãi hét lên một tiếng, vài giọt whisky cay nồng bắn lên mặt cậu ta.

Lục Chi Vi huýt sáo một tiếng.

Cay thật đấy cục cưng à.

Thẩm Thư Dịch phủi tay, cười khẽ một tiếng, khóe miệng nhếch lên đầy bạc bẽo: “Lý Tư Gia, có phải tôi đã cho anh ảo giác là tôi rất hiền không?”

Bị làm nhục hết lần này đến lần khác, tâm trạng muốn giải thích với Thẩm Thư Dịch của Lý Tư Gia cũng biến thành sự tức giận, anh ta hét lớn: “Thẩm Thư Dịch!”

Cơn tức trong lòng Lý Tư Gia lập tức bùng lên, nghĩ đến hôm nay mình đang vui vẻ đón sinh nhật, Thẩm Thư Dịch không nể mặt thì thôi, lại còn đòi chia tay trước mặt bao nhiêu người.

Có thôi đi không?

Chỉ vì anh ta về nước ngủ với một người đàn ông khác? Chuyện to tát lắm sao?

Lý Tư Gia không lựa lời mà nói: “Em đừng có tự cho mình là hay lắm. Chia tay với anh? Em đừng có hối hận! Cái tính cậu chủ của em, ngoài anh ra, còn ai dám chứa chấp em!”

Lời vừa dứt, mấy cậu ấm nhà giàu trong phòng bao bỗng dưng thẳng tắp sống lưng.

Hửm?

Người yêu sắp từ trên trời rơi xuống, còn có chuyện tốt thế này sao?

Tôi sẵn sàng rồi!

Lý Tư Gia: “...”

Trên đời này có nhiều M đến vậy sao?

*M: Masochist - người thích bị ngược đãi.

“Thư Dịch, cục cưng, anh sai rồi, đừng chia tay được không.” Lý Tư Gia đúng kiểu co được duỗi được, cứng không xong thì lập tức chuyển sang mềm: “Tối hôm đó chỉ là anh uống say quá, Rene chỉ tiện đường đưa anh về khách sạn thôi, chăm sóc cho anh một chút. Phòng đó là phòng suite, anh ngủ phòng ngủ, cậu ta ngủ ngoài phòng khách, giữa bọn anh hoàn toàn không có chuyện gì hết...”

Thẩm Thư Dịch: Thật không? Vậy chẳng phải anh bị liệt dương à.

Càng phải chia tay!

Lý Tư Gia vội vàng muốn đến nắm tay Thẩm Thư Dịch nhưng cậu đã nhanh như chớp né đi.

Hành động này khiến Lý Tư Gia gần như tuyệt vọng, Thẩm Thư Dịch lên tiếng: “Vừa rồi tôi đã nói đủ rõ ràng rồi mà, ở nước ngoài mấy năm đến tiếng Trung cũng nghe không hiểu nữa à? Không biết chia tay nghĩa là gì sao?”

Thẩm Thư Dịch liếc nhìn phòng bao, khói thuốc lượn lờ mờ mịt.

Cậu đã không muốn ở lại cái nơi quái quỷ này từ lâu rồi, bây giờ vừa hay có cớ để rời đi.

Thẩm Thư Dịch không chút lưu tình nói: “Đồ rác rưởi, sau này đừng liên lạc với tôi nữa.”

Cậu quay người bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại, Lý Tư Gia vội vàng đuổi theo: “Thư Dịch!”

Trong lòng Lý Tư Gia dâng lên một cảm giác hoảng sợ tột độ.

Anh ta không ngờ mọi chuyện lại ầm ĩ đến mức này, cũng không ngờ Thẩm Thư Dịch lại mắc bệnh sạch sẽ trong chuyện tình cảm nghiêm trọng đến vậy.

Ở Bắc Mỹ, cho dù có bạn trai, thỉnh thoảng ra ngoài tình một đêm cũng là chuyện rất bình thường.

Thẩm Thư Dịch không cho anh ta đυ.ng, không cho ngủ cùng, anh ta không kiềm chế được mà phạm lỗi một lần, chẳng phải rất bình thường sao? Anh ta biết sai lập tức sửa sai là được rồi chứ?

Lý Tư Gia biết hôm nay nếu không cản Thẩm Thư Dịch lại, sau này e là hai người thật sự xong đời rồi.

Đây là Thẩm Thư Dịch đấy!

Sau khi bình tĩnh lại, anh ta hối hận muốn chết đi được, vì một thứ hàng tầm thường như Rene mà làm hỏng chuyện tình cảm với Thẩm Thư Dịch.

Cha anh ta mà biết chuyện cũng sẽ đánh gãy chân anh ta!

Đầu năm nay, nhà họ Lý đã chuẩn bị sẵn sàng để tiến vào thị trường trong nước.

Đối với chuyện anh ta qua lại với Thẩm Thư Dịch, cả nhà đều vô cùng coi trọng và ủng hộ.