Tuy tính cách Thẩm Thư Dịch có phần kiêu căng nhưng cũng không phải là người hoàn toàn không biết nể mặt người khác.
Tặng quà giống nhau đã đủ khó xử rồi, nếu còn vạch trần quà đối phương tặng là hàng nhái, chẳng phải sẽ khó xử đến tột cùng sao?
Thẩm Thư Dịch nghĩ đến hôm nay là sinh nhật của Lý Tư Gia.
Dù ít hay nhiều thì trong lòng cậu vẫn hơi khó chịu nhưng cũng không hề nổi nóng.
Còn về chàng trai vừa lên tiếng kia, Thẩm Thư Dịch cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một lần.
Khiến cho chàng trai kia: ?
Dày công diễn một màn “trà xanh” mà đối phương lại không thèm chơi cùng?
Không đúng, phải là hoàn toàn không thèm liếc mắt nhìn cậu ta một cái!
Lý Tư Gia lên tiếng phá vỡ bầu không khí khó xử: “Trùng hợp quá nhỉ...”
Thấy dường như Thẩm Thư Dịch không có ý định truy cứu, cuối cùng bầu không khí tại đó cũng dịu đi một chút.
Dù sao thì, ngoài là bạn trai của Lý Tư Gia, Thẩm Thư Dịch còn là cậu ba của tập đoàn Anh Hoa. Ở Vân Cảng này, dù cho các tập đoàn tài chính nhiều như mây, Anh Hoa vẫn xứng đáng được gọi là một gia tộc hào môn hàng đầu.
Trong số những cậu ấm có mặt ở đây, nhà ai mà chẳng muốn bám vào nhà họ Thẩm để một bước lên mây ở Vân Cảng.
Nhưng cũng có những kẻ không gây chuyện thì không sống nổi, càng loạn càng thích.
Kẻ thích gây chuyện thấy Lý Tư Gia muốn cho qua, đang gói lại món quà của Thẩm Thư Dịch thì bèn lên tiếng: “Ấy đừng Alex, vừa hay cậu ba và Rene đều ở đây, hai người tặng cùng một chiếc đồng hồ, cậu không nói gì à? Ví dụ như, cậu thích chiếc nào hơn chẳng hạn.”
Người này vừa dứt lời, người bạn bên cạnh bèn kéo tay hắn ta: “Cậu điên rồi à! Nói năng linh tinh gì thế, ngậm miệng lại mau!”
Kẻ thích gây chuyện đã uống chút rượu, rõ ràng đang trong trạng thái ngà ngà say và phấn khích, nói: “Chỉ đùa chút thôi mà, chẳng lẽ Alex cũng không chịu nổi một câu đùa à?”
Lý Tư Gia muốn lật mặt nhưng những cậu ấm có mặt ở đây đều là người có máu mặt ở Vân Cảng.
Tuy nhà anh ta rất có thế lực ở Bắc Mỹ nhưng đây là địa phận của thành phố cảng, Lý Tư Gia không muốn gây chuyện, bèn nói: “Sao có thể chứ.”
Kẻ thích gây chuyện nói: “Nhưng mà tôi cũng thấy lạ thật. Tặng đồng hồ giống nhau thì thôi đi nhưng kích cỡ dây đeo đồng hồ là thứ phải cầm qua tay mới biết được chứ nhỉ. Cậu ba là bạn trai của Alex thì không nói làm gì nhưng sao Rene lại biết được?”
Hắn ta vừa nói vậy, những người có mặt cũng dần phản ứng lại.
Đúng vậy, chuyện tặng đồng hồ này, ngoài việc phải biết kích thước cổ tay của người nhận, quan trọng hơn là phải hiểu sở thích và thị hiếu của người đó. Trừ khi là mối quan hệ cực kỳ thân mật, nếu không người bình thường tặng quà thật sự không thể nào trùng hợp đến mức y hệt như vậy được.
Thẩm Thư Dịch biết được kích cỡ tay của Lý Tư Gia là do chính cái miệng không biết giữ mồm của anh ta tự nói với cậu trên WeChat.
Còn Rene thì làm sao biết được?
Ánh mắt dò xét của Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng dừng lại trên người chàng trai bên cạnh Lý Tư Gia.
Sắc mặt Rene trắng bệch: “Tôi chỉ đoán bừa một kích cỡ thôi, không ngờ lại đoán trúng.”
Lục Chi Vi uống một ngụm whisky, nói: “Ý cậu là cậu đoán bừa một kích cỡ, rồi đặt luôn chiếc đồng hồ mấy triệu tệ à?”
Lục Chi Vi tò mò hỏi: “Rene, tôi nhớ cậu vẫn đang học đại học, tiền ăn học còn do cha mẹ Alex chu cấp, cậu lấy đâu ra nhiều tiền thế để mua quà sinh nhật cho Alex?”
Bầu không khí lập tức trở nên kỳ quặc, ngoài tiếng nhạc rock dồn dập trong phòng bao, gần như không ai dám lên tiếng.
Rene không ngờ tặng một chiếc đồng hồ mà cũng gây ra nhiều chuyện thị phi như vậy, cậu ta cắn môi, trong lòng từng đợt tủi thân dâng lên: “Tôi, tôi...”
Rene dứt khoát lấy lại chiếc đồng hồ mình đã tặng, cụp mắt xuống: “Xin lỗi, tôi thật sự không biết một chiếc đồng hồ tôi tặng bừa lại khiến mọi người không vui đến thế.”
Mọi người: ? Ai không vui chứ, chỉ tò mò hỏi thôi mà.
Nhưng trong lòng Rene lại hiểu rõ, những cậu ấm có mặt ở đây đều là người chơi thân với Thẩm Thư Dịch ở thành phố cảng, nhìn cậu ta không thuận mắt là chuyện rất bình thường.
Rene nhìn Lý Tư Gia, khẽ nói: “Xin lỗi anh Tư Gia, em chỉ muốn tổ chức một sinh nhật thật tốt cho anh thôi. Nếu mọi người đã không chào đón em, vậy em đi là được chứ gì.”
Nói rồi, Rene đứng dậy định rời đi.
Lý Tư Gia hơi sốt ruột, vội kéo tay cậu ta lại, không hiểu tại sao mọi chuyện đang yên đang lành lại thành ra thế này.
Anh ta quay đầu nhìn Thẩm Thư Dịch, cuối cùng không nhịn được mà nổi giận: “Thư Dịch, Rene chỉ vô tình đυ.ng hàng quà tặng với em thôi, anh biết em cần thể diện nhưng em có nhất thiết phải khiến người ta mất mặt như vậy không?”
Thẩm Thư Dịch, người nãy giờ vẫn đang hứng thú xem kịch: ?
... Hả?
Ngọn lửa này, bén đến chỗ cậu từ lúc nào vậy.
Không đúng, đây rõ ràng là tự dưng ném một ngọn đuốc lên đầu cậu mà.
Thẩm Thư Dịch ngơ ngác khó hiểu: “Em có nói câu nào à?”
Lý Tư Gia: “...”
Lý Tư Gia lấy tư cách bạn trai ra nói: “Đúng, em không nói gì. Nhưng vừa rồi Lục Chi Vi và bọn họ xỉa xói Rene như vậy, em dám nói không phải do em giật dây sao?”
Lúc này Thẩm Thư Dịch càng thấy khó hiểu hơn, cậu hỏi: “Vừa rồi em có nói chuyện với Lục Chi Vi và bọn họ à? Hay anh nghĩ em dùng thần giao cách cảm để ra hiệu cho bọn họ?”
Lục Chi Vi nghe vậy, giơ ly rượu lên che đi nụ cười nơi khóe miệng, nhưng mấy cậu ấm còn lại thì không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Sao Lý Tư Gia có thể không nghe ra ý chế nhạo trong mấy tiếng cười khẽ đó, sắc mặt anh ta hết đỏ rồi lại trắng.
“Thẩm Thư Dịch, em nói vậy nghe có hợp lý không? Cả Vân Cảng này ai dám không nể mặt em, Rene mới đến, chẳng quen ai, người ở đây nếu không bênh em thì còn có thể bênh ai?”
Thẩm Thư Dịch nghe xong, còn cảm thấy lời anh ta nói cũng khá logic.
Cậu chậm rãi đứng dậy, động tác gọn gàng dứt khoát, vừa cao sang vừa tao nhã, nhìn Lý Tư Gia một lượt rồi tốt bụng hiến kế cho anh ta.
“Nếu anh đã biết Vân Cảng là địa bàn của Thẩm Thư Dịch tôi, không muốn bị bạn bè tôi xỉa xói, vậy thì anh dắt theo Rene của anh cút khỏi Vân Cảng là được rồi còn gì?”