Chương 47

Vì hôm nay chỉ rửa một cái bát cho dì Lý thôi.

Rất nhanh, tin tức của Thẩm Thư Dịch lại tới.

[Đối phương chuyển cho bạn 0,5 tệ.]

Triệu Duật Hành: ...

Đây là chuyển luôn cả lợi tức trong WeChat Pay của mấy ngày nay à.

...

Thẩm Thư Dịch lao động vất vả trong ngày một tuần, gửi cho Triệu Duật Hành khoảng hai, ba nghìn tệ.

Mức độ lo lắng của cậu lập tức giảm đi không ít.

Buổi sáng thứ tư, Lý Tư Gia gửi tin nhắn cho cậu, để Thẩm Thư Dịch không quên buổi tiệc sinh nhật tối nay.

Còn tiện thể gửi địa chỉ quán bar tổ chức tiệc sinh nhật cho Thẩm Thư Dịch.

Thẩm Thư Dịch ấn mở địa chỉ quán bar, đây là quán bar tư nhân, cậu còn nhớ là do một cậu ấm nhà giàu nào đó của Vân Cảng mở, chỉ phục vụ cho một nhóm người rất nhỏ.

Không mở cho người ngoài, chỉ làm ăn dựa vào danh tiếng trong giới.

Quán bar nằm ở trung tâm thành phố, cách vịnh Tiên Thủy không quá xa.

Thẩm Thư Dịch thấy thời gian còn sớm, vậy là ngủ trong biệt thự một giấc rồi mới đi.

Ai mà biết là dậy hơi muộn, khi đến được quán bar tư nhân thì đã muộn 20 phút rồi.

Chỉ là cái này cũng không sao.

Từ trước đến nay khi tham gia các buổi tụ hội, Thẩm Thư Dịch luôn tùy ý, tác phong của cậu ở Vân Cảng chính là kiểu kiêu căng bốc đồng của các cậu ấm.

Quả nhiên, đám cậu ấm nhà giàu ở đây không hề cảm thấy kinh ngạc với việc Thẩm Thư Dịch đến muộn.

Nhìn thấy cậu đi vào, Lục Chi Vi gào to nhất, biết rõ vẫn ra vẻ trêu chọc: “Mẹ nó! Ngọn gió nào thổi cậu ba đến đây vậy, mau mau mau, Alex, còn không mau tìm chỗ ngồi cho tổ tông nhà anh đi!”

Lý Tư Gia ngồi ở giữa đám người, Thẩm Thư Dịch nhìn lướt qua phòng bao này.

Cũng đủ lớn, không chỉ có chỗ uống rượu vui đùa, bên cạnh còn có khu đánh bài và ghế sô pha, khiêm tốn nhưng cũng xa hoa lãng phí.

Bàn trà đá cẩm thạch ở giữa bóng loáng như gương, rộng lớn nặng nề, nghĩ cũng biết không phải đồ rẻ tiền. Chỉ là trên bàn trà có bốn, năm cái gạt tàn thuốc lá, bên trong cắm đầy tàn thuốc, cạnh đó còn có mấy chai rượu whisky đang uống dở hoặc bị đổ lăn lóc trên bàn và dưới đất, làm hỏng cả vẻ sang trọng vốn có của chiếc bàn trà.

Khói mù lượn lờ trong phòng.

Cảnh tượng rượu sắc lả lướt này khiến Thẩm Thư Dịch cau mày, có chút phản cảm.

Bệnh sạch sẽ của cậu phát tác, thậm chí còn muốn vung tay rời đi nhưng lại nhớ ra tốt xấu gì cũng là sinh nhật của bạn trai, tạm thời nhịn một chút vậy.

Thẩm Thư Dịch ném món quà chuẩn bị cho Lý Tư Gia ra, Lý Tư Gia đã lâu không gặp Thẩm Thư Dịch, bây giờ vừa nhìn thấy cậu thì đã quên hết những ân oán và không vui trước kia.

“Cục cưng, em tặng anh cái gì vậy? Bây giờ anh có thể mở ra xem không?”

Thẩm Thư Dịch trước nay ra tay hào phòng, tùy ý nói: “Tùy anh.”

Nhưng thực ra là Lý Tư Gia muốn hôn Thẩm Thư Dịch một cái trước.

Chẳng biết tại sao, việc có được Thẩm Thư Dịch trước mặt bao người, thể hiện sự đặc biệt và quyền sở hữu của riêng mình lại khiến anh ta sôi sục hơn cả cảm giác kiếm được mười tỷ trên sàn Nasdaq.

Nhưng Thẩm Thư Dịch không hiểu tình ý, trực tiếp đẩy anh ta ra.

Trên người Lý Tư Gia toàn mùi khói, nếu không phải là bạn trai của mình, Thẩm Thư Dịch thà rằng ngồi ở một góc cách xa 10 mét cũng không ngồi bên cạnh anh ta.

Lý Tư Gia không kiểm soát được nét mặt, ép khóe miệng xuống: “Sao lại không cho hôn?”

Thẩm Thư Dịch khó hiểu: “Em không thích mùi khói. Không phải anh biết rõ à?”

Lý Tư Gia: ...

Được.

Chờ chút, lúc anh không hút thuốc thì em cũng không cho hôn mà?

Lục Chi Vi phát giác ra bầu không khí xung quanh có chút kỳ lạ, vội vàng nhảy ra giảng hòa: “Được rồi được rồi, hôm nay là sinh nhật của Alex, tình nhân hai người muốn có tình thú gì thì âm thầm làm là được rồi, chúng tôi không ăn cơm chó đâu!”

Một câu đã lập tức biến sự ghét bỏ của Thẩm Thư Dịch thành thả thính.

Lý Tư Gia cũng thấy bản thân có chút làm to chuyện, dù sao thì Thẩm Thư Dịch cũng đẹp như vậy, tính tình tệ một chút có sao đâu?

Huống hồ hôm nay là sinh nhật của anh ta, anh ta còn dự định đưa ra lời mời đêm khuya với Thẩm Thư Dịch, hy vọng có thể có một đêm tốt đẹp với cậu.

Nghĩ đến cơ thể bên trong bộ vest được đặt riêng của Thẩm Thư Dịch, Lý Tư Gia cảm thấy bản thân hơi nóng.

Lục Chi Vi ồn ào nói: “Alex, mau mở quà đi! Cho chúng tôi xem vợ anh tặng cái gì!”

Những lời này của Lục Chi Vi khiến tâm trạng của Lý Tư Gia trở nên tốt hơn, anh ta cười mở quà: “Tiểu Thư tặng cái gì tôi cũng thích.”

Bên trong chiếc hộp quà sang trọng là một chiếc đồng hồ đeo tay Breguet dòng cổ điển với bộ máy tourbillon, giá niêm yết trên thị trường là 1 triệu 250 nghìn tệ.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy cái đồng hồ, rõ ràng là nét mặt của Lý Tư Gia đã ngẩn ra.

Thẩm Thư Dịch còn cho rằng anh ta rất vui vẻ, kết quả lại phát hiện nét mặt sửng sốt của anh ta không phải ngạc nhiên, mà giống như sợ hãi.

Thẩm Thư Dịch không hiểu lắm: “Sao vậy?”

Lẽ nào là không thích?

Anh còn dám chất vấn mắt thẩm mỹ của em?

Lại không ngờ rằng bầu không khí xung quanh cũng trở nên an tĩnh một cách kỳ lạ.

Thẩm Thư Dịch nhận ra có gì đó không thích hợp, ánh mắt rơi vào món quà trên mặt bàn, cậu sắc bén phát hiện, thì ra trước khi cậu tặng chiếc đồng hồ này thì đã có một người tặng một chiếc y như đúc rồi.

Lúc này, một chàng trai ngồi bên phải Lý Tư Gia lúng túng mở miệng, giọng nói dịu dàng sạch sẽ, có hơi sợ hãi nói: “Tôi không biết là cậu Thẩm cũng tặng cái đồng hồ này, tôi không cố ý tặng giống đâu.”

...

Đương nhiên là không phải cậu cố ý tặng giống.

Thứ cậu tặng chỉ là đồ lậu thôi. Thẩm Thư Dịch không đổi sắc mặt mà nghĩ.

Tác giả có lời muốn nói:

Mèo không quan tâm đến đàn ông.

Nhưng mèo thì nhất định phải dùng đồ chính hãng cho bản thân!

Vì là mèo nên đi làm chỉ kiếm được 5 tệ thôi.