Dấu chấm hỏi không chỉ xuất hiện ở trên đỉnh đầu Thẩm Thư Dịch, mà cậu còn trực tiếp gửi cho Lý Tư Gia.
[?]
Lý Tư Gia không ngờ rằng vừa rồi Thẩm Thư Dịch lại xem WeChat, có hơi hỏi một đằng trả lời một nẻo: [Cục cưng, cuối cùng em cũng chịu để ý đến anh rồi (đậu nành vừa cười vừa khóc).]
Có đôi khi Thẩm Thư Dịch rất khó chịu với icon này của Lý Tư Gia.
Nhưng nghĩ dù sao anh ta cũng là bạn trai, cậu nhịn.
[Vừa rồi anh thu hồi ảnh làm gì?]
Lý Tư Gia: [Không cẩn thận gửi nhầm (vừa cười vừa khóc).]
Lý Tư Gia: [Cục cưng, bây giờ em đang ở đâu, có muốn anh qua tìm em không?]
Bây giờ Thẩm Thư Dịch còn đang thấy phiền.
Hoàn toàn không có tâm trạng nói lời yêu đương với Lý Tư Gia, thấy anh ta muốn đến thì lập tức nói: [Hôm nay em không rảnh.]
Lý Tư Gia biết ngay Thẩm Thư Dịch sẽ nói như vậy.
Chuyện yêu đương đứt quãng này đã kéo dài khoảng một tháng rồi, số lần hai người giao lưu có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Đừng nói là lên đường, ngay cả tay của Thẩm Thư Dịch, anh ta còn chưa được sờ một cách đàng hoàng.
Thẩm Thư Dịch luôn rất bận rộn, bận đi tham gia các loại trình diễn và hội đấu giá, bận đi du lịch với các bạn bè toàn cầu.
Chỉ là không có thời gian yêu đương với anh ta.
Lý Tư Gia nhìn thấy câu trả lời của cậu thì cũng hơi giận nhưng nghĩ tới gương mặt xinh đẹp đến mức gây chuyện thị phi của Thẩm Thư Dịch thì lại cố nén giận, trả lời Thẩm Thư Dịch: [Được.]
[Nhưng sao em luôn có nhiều chuyện bận rộn vậy chứ (đậu nành che mặt).]
[Thứ tư tuần sau là sinh nhật của anh, em không thể ngay cả tiệc sinh nhật anh cũng không tới chứ?]
Thứ tư tuần sau, Thẩm Thư Dịch quả thực không có chuyện gì.
Nhưng không có nghĩa là cậu muốn tham gia tiệc sinh nhật của Lý Tư Gia.
Người nào ở Vân Cảng mà không biết Thẩm Thư Dịch khó mời?
Cậu lập tức muốn từ chối nhưng lời nói của Lục Chi Vi vẫn quanh quẩn trong lòng.
Thẩm Thư Dịch do dự một lát, cảm thấy Lý Tư Gia đã là bạn trai của cậu thì cậu nên cho anh ta chút vị trí đặc biệt hơn.
Hơn nữa, Lý Tư Gia hiếm khi tổ chức sinh nhật trong nước.
Thẩm Thư Dịch do dự một lát mới trả lời tin nhắn của anh ta, miễn cưỡng nói: [Được.]
...
Một tuần trôi qua nhanh chóng.
Một tuần này, Thẩm Thư Dịch ở trong nhà không gây chuyện thị phi, ngoan ngoãn đến mức Thẩm Luật cũng cảm thấy không tưởng tượng nổi.
Anh liên tục gọi điện thoại hỏi thăm, hỏi đến mức Thẩm Thư Dịch thấy phiền, trực tiếp chặn luôn anh trai.
Vì sao cậu lại ngoan ngoãn ở trong nhà? Kẻ đầu têu Thẩm Luật còn dám nói là không có trách nhiệm sao?
Nếu không phải anh cắt thẻ của cậu, cậu đã sớm hẹn bạn bè toàn câu đi chơi vui vẻ rồi.
Cần phải ở trong biệt thự vịnh Tiên Thủy không làm gì sao?
Mỗi ngày không phải bơi hai vòng trong bể bơi có nhiệt độ ổn định thì cũng chỉ có thể cưỡi ngựa trong vườn hoa, quả thực là cực kỳ nhàm chán.
Hai ngày trước đã có thể giày vò mọi thứ có thể trong nhà rồi.
Hai ngày sau đó, Thẩm Thư Dịch lại bắt đầu giày vò mấy người chú Lâm.
Thực ra cũng không tính là giày vò.
Vào buổi chiều thứ hai, Thẩm Thư Dịch đột nhiên bắt đầu lo nghĩ về hai triệu tệ mà cậu nợ Triệu Duật Hành.
Gần đây mặc dù Thẩm Luật không ép cưới nữa nhưng không có nghĩa là Thẩm Luật đã quên mất chuyện này.
Cậu nhất định phải cảnh giác trong mọi thời khắc, nhất định phải hủy được mối hôn sự với Triệu Duật Hành trước khi Thẩm Luật bắt cậu và Triệu Duật Hành đi nhận giấy chứng nhận kết hôn!
Trước mắt không có cách nào kiếm tiền, ra ngoài tìm việc thì nhất định sẽ bị mấy anh em cậu ấm nhà giàu quan hệ giả dối chế giễu.
Thế là Thẩm Thư Dịch chỉ có thể ở trong nhà giúp đỡ mấy người chú Lâm, kiếm ít tiền lẻ.
Biểu hiện cụ thể:
Ngày 21 tháng 3, thứ hai, trời trong xanh.
Thẩm Thư Dịch giúp chú Lâm tu sửa cây trong vườn hoa, kiếm được 800 tệ tiền tiêu vặt.
Ngày 22 tháng 3, thứ ba, trời âm u.
Thẩm Thư Dịch giúp dì Lý rửa năm cái bát, kiếm được 200 tệ tiền tiêu vặt.
Ngày 23 tháng 3, thứ tư, trời trong xanh.
Thẩm Thư Dịch cố ý tự mình lái xe đến siêu thị dưới núi vịnh Tiên Thủy mua rau, nhận lấy công việc của tài xế Tiểu Lưu, kiếm được 780 tệ tiền lương vốn thuộc về Tiểu Lưu.
Ngày 24 tháng 3, thứ năm, trời mưa nhỏ.
Thẩm Thư Dịch đã lau cái bàn sạch sẽ sáng bóng, kiếm được 120 tệ tiền thù lao.
...
Mỗi ngày Thẩm Thư Dịch đều khổ sở kiếm tiền, tích lũy được một ít đã vội vàng chuyển qua WeChat cho Triệu Duật Hành.
Trong khung chat của hai người đều là tin tức Thẩm Thư Dịch đơn phương chuyển khoản cho Triệu Duật Hành trong vài ngày liên tiếp.
[Bạn chuyển khoản 800 tệ cho Triệu Duật Hành.]
[Bạn chuyển khoản 780 tệ cho Triệu Duật Hành.]
[Bạn chuyển khoản 240 tệ cho Triệu Duật Hành.]
...
Ban đầu Triệu Duật Hành chỉ gửi: [?]
Thẩm Thư Dịch lập tức giải thích: [À. Không phải tôi còn nợ anh hai triệu tệ à, đây là tôi đang chuyển khoản cho anh theo giai đoạn, anh nhớ trừ nợ đó.]
Triệu Duật Hành: [...]
Trả nợ theo giai đoạn thế này cũng quá tùy ý rồi đấy.
Hắn thậm chí còn hoài nghi nếu hôm nay Thẩm Thư Dịch ra ngoài đường nhặt được 500 tệ thì cũng sẽ chuyển khoản WeChat cho hắn.
Triệu Duật Hành chậm rãi hỏi: [Không phải lần trước cậu nói tiền của cậu bị anh trai cậu đóng băng rồi sao, cậu lấy tiền từ đâu ra vậy?]
Thẩm Thư Dịch: [...]
Thẩm Thư Dịch: [Anh đừng quản. Tôi tự tìm được một công việc làm thêm (đậu nành mỉm cười).]
Sau đó, cuộc trò chuyện trong hai ngày liên tiếp đều là tin tức chuyển khoản.
Đồng thời, số lần chuyển khoản từ mỗi ngày một lần thành cứ 2, 3 giờ lại thêm một lần.
[Thẩm Thư Dịch chuyển khoản 300 tệ cho Triệu Duật Hành.]
Chuyển khoản cho Triệu Duật Hành 270 tệ.
Chuyển khoản cho Triệu Duật Hành 150 tệ.
Chuyển khoản cho Triệu Duật Hành 90 tệ.
Chuyển khoản cho Triệu Duật Hành 10 tệ.
Chuyển khoản cho Triệu Duật Hành 5 tệ.
Khi chuyển 5 tệ, cuối cùng Triệu Duật Hành cũng không nhịn được mà hỏi: [Cậu làm thêm, một ngày chỉ có 5 tệ thôi à?]
Sẽ không phải là cậu chủ này hoàn toàn không hiểu cái gì gọi là quy tắc xã hội hay hợp đồng lao động nên bị người ta lừa ở bên ngoài rồi chứ?
Thẩm Thư Dịch nói: [Đừng quản.]