Chương 45

“Cái gì?”

Alex là ai?

A a a, nhớ rồi, hình như là bạn trai của cậu.

Thẩm Thư Dịch ho khan một tiếng để che giấu sự lúng túng, lập tức phản ứng lại, kinh ngạc hỏi: “Về nước khi nào?”

“Hôm qua đó.” Lục Chi Vi ý thức được điều gì đó, giọng nói đột nhiên yếu đi, cười khan: “Anh ta không nói với cậu à?”

Thẩm Thư Dịch: “...”

Lục Chi Vi vội vàng nói: “Ôi xem cái miệng của tôi này, sao lại nhắc tới chuyện này chứ. Hay là lát nữa cậu gọi điện thoại cho anh ta đi? Có lẽ là Alex quên nói với cậu thôi.”

Thẩm Thư Dịch mỉm cười uống một ngụm cà phê: “Liệu có thể là không phải anh ấy quên, mà là chết rồi không?”

Lục Chi Vi: “...”

Cậu chủ vô cùng tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.

Lục Chi Vi sợ tới mức không dám thở mạnh, đang chuẩn bị nhận lấy lửa giận của Thẩm Thư Dịch.

Kết quả, sau khi mắng một câu, Thẩm Thư Dịch không nói gì nữa.

Lục Chi Vi kinh ngạc: “Thư Dịch, cậu không tức giận à?”

Thẩm Thư Dịch uống một ngụm cà phê, nói: “Có một chút nhưng vẫn cảm thấy tức giận đến mức có nếp nhăn vì một người đàn ông thì không đáng. Huống hồ đây cũng không phải là chuyện gì quá quan trọng, anh ấy không nói cho tôi biết cũng không sao.”

“Hơn nữa đều là người trưởng thành rồi, có việc riêng cũng là rất bình thường, tôi cũng không thể yêu cầu anh ấy trả lời tin nhắn của tôi trong một giây được.”

Lục Chi Vi nghe được câu trả lời của Thẩm Thư Dịch, trong lòng càng thêm nghi ngờ.

Ai mà không biết tính cách của Thẩm Thư Dịch chứ?

Được ông cụ Thẩm nuôi đến mức coi trời bằng vung, tính tình rất xấu, chính là một kẻ nghịch ngợm nổi danh của Vân Cảng.

Người khác trả lời tin nhắn của cậu muộn một giây, cậu sẽ muốn giận dỗi.

Mọi người đều biết bạn trai cậu về nước, chỉ không báo cho cậu, cậu lại không quá tức giận.

Lục Chi Vi nói: “Vậy thì cậu còn khá hiểu anh ta đấy.”

... Đây là hình thức ở chung của người yêu bình thường sao?

Thực ra Thẩm Thư Dịch cảm thấy cậu và Lý Tư Gia yêu đương quá lý trí.

Nhưng không phải yêu đương đều như vậy sao?

Trước đó cậu chưa từng yêu đường, làm sao mà biết phải ở chung với bạn trai ra sao?

Thẩm Thư Dịch uống cà phê xong, đứng dậy: “Tôi đi đây.”

Lục Chi Vi thanh toán rồi tiễn cậu ra ngoài.

Chú Lâm đã sắp xếp xe riêng đợi từ lâu, Lục Chi Vi một mực nhìn cậu đi lên xe thì mới an tâm rời đi.

Sau khi lên xe, Thẩm Thư Dịch nhớ tới lời nói của Lục Chi Vi, cũng thấy được thái độ của mình dành cho Lý Tư Gia có phần quá lạnh nhạt.

Có phải cậu nên liên lạc với bạn trai nhiều hơn một chút không?

Thẩm Thư Dịch mở WeChat, tìm cuộc trò chuyện với Lý Tư Gia.

Kết quả là bây giờ mới phát hiện, thì ra hôm qua Lý Tư Gia đã nói với cậu rằng anh ta sắp về nước, còn gửi rất nhiều khoản lì xì cho cậu.

Tin nhắn thứ hai đếm ngược được gửi lúc 1 giờ rưỡi đêm qua: [Cục cưng, yêu em lắm.]

Thẩm Thư Dịch: ? Dầu mỡ quá, không cho nói nữa.

Còn lại chính là tin tức chuyển khoản của Lý Tư Gia.

[Chuyển khoản 13120.]

[Chuyển khoản 52000.]

[Chuyển khoản 11520.]

Một tiếng rưỡi sau đó, cuối cùng Lý Tư Gia cũng không gửi tin nhắn nữa.

Tin nhắn cuối cùng được gửi vào lúc 12 giờ rưỡi trưa hôm nay, cũng là vừa nãy.

Lý Tư Gia chụp một bức ảnh khách sạn cho cậu, Thẩm Thư Dịch lập tức nhận ra khách sạn này là khách sạn cao cấp trực thuộc tập đoàn Anh Hoa.

Nhìn ra từ cửa sổ sát đất, chính là toàn cảnh cảng Victoria.

Trong bức ảnh là bàn trà của khách sạn, trên bàn đặt một cái đồng hồ Patek Philippe đặt làm riêng rất xinh đẹp lung linh.

Thẩm Thư Dịch luôn rất nhạy cảm với đồ xa xỉ, không khỏi nhìn nhiều thêm một chút.

Cậu chưa từng thấy Lý Tư Gia đeo cái đồng hồ tinh xảo này bao giờ, cũng không phải phong cách trước nay của người bạn trai này.

Đang muốn hỏi anh ta mua lúc nào.

Đột nhiên, bức ảnh này bị thu hồi.

Thẩm Thư Dịch: ?

Tác giả có lời muốn nói:

Báo hiệu anh trai chồng trước nɠɵạı ŧìиɧ!

Tiểu Triệu, cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị! Chuẩn bị kỹ càng để trộm mèo đi (đùa thôi).

Mèo con đối xử công bằng với mọi người đàn ông.

Giọng trầm đến từ hôn phu, mèo: Kỳ lạ.

Lời yêu thương đến từ bạn trai: Dầu mỡ quá, bỏ đi.