Chương 44

Trong nhà xảy ra chuyện, ông nội bệnh nặng, bôn ba qua lại, việc làm thêm không ngừng nghỉ suốt ngày đêm và việc học đã ép hắn tới mức không thở nổi.

Chút nhàn hạ trộm được này lại là do Thẩm Thư Dịch mang tới cho hắn.

Triệu Duật Hành sửng sốt mấy giây, bỗng nhiên nói: “Thẩm Thư Dịch, cậu đối xử với người khác cũng như vậy à?”

Gặp được một người tới tìm cậu đòi nợ, cậu cũng dùng tiền đuổi họ đi như vậy.

Năm trăm nghìn tệ chưa đủ thì hai triệu tệ, muốn mua xe mua nhà cho họ, thậm chí còn nhiều lần chủ động liên hệ với đối phương.

Cậu cũng sẽ gọi điện thoại cho người đó vào lúc 3 giờ rưỡi sáng, dùng giọng điệu thở hồng hộc như làm nũng như vậy sao? (Chỗ này hoàn toàn là do Triệu Duật Hành hiểu sai, Thẩm Thư Dịch chỉ có thở hồng hộc, cũng không hề làm nũng.)

“Làm sao có thể chứ!”

Sau khi nghe xong, Thẩm Thư Dịch không còn gì để nói.

Rốt cuộc mạch não của tên họ Triệu này là như thế nào vậy?

Còn người khác nữa?

Hắn thực sự cho rằng ai cũng có thể liên hôn với Thẩm Thư Dịch cậu à? Có một mình hắn cũng đã đủ phiền toái rồi, được không hả?

Triệu Duật Hành nghe xong câu trả lời của cậu thì im lặng một hồi, không biết trong lòng lại nghĩ gì.

“Được rồi, tạm thời cứ như vậy. Không có gì khác nữa, cúp đây!”

Điện thoại của Thẩm Thư Dịch tới nhanh, đi cũng nhanh.

Nói xong là cúp máy.

Triệu Duật Hành đột nhiên mở miệng gọi cậu lại: “Thẩm Thư Dịch.”

“Hả?”

Triệu Duật Hành bình tĩnh nói: “Ngủ ngon.”

Không phải cố ý muốn nói ngủ ngon với Thẩm Thư Dịch, đây chỉ là thói quen cá nhân của Triệu Duật Hành thôi.

Thẩm Thư Dịch: “Ừm.”

Cúp điện thoại, Thẩm Thư Dịch nhìn điện thoại, thầm nghĩ.

Sao lại dùng giọng trầm chứ, kỳ lạ!

...

Khi bị Thẩm Thư Dịch hẹn ra ngoài lần nữa, trái tim của Lục Chi Vi đập rất nhanh.

Phải biết rằng, trong số con cháu giới thượng lưu của thành phố cảng, lời mời của Thẩm Thư Dịch thực sự là có tiền cũng không mua được, có dùng một trăm triệu đô la cũng không mua được vinh hạnh đặc biệt đó.

Ai mà không biết, có thể lọt vào mắt của cậu chủ nhà họ Thẩm mắt cao hơn đầu này, không phải người thừa kế của gia tộc trăm năm thì cũng là các cá mập tài chính khuấy đảo phố Wall, hoặc là nhà giàu tiếng tăm lẫy lừng nhưng kín tiếng ở Bắc Mỹ.

Lục Chi Vi lại có thể được mời hai lần, dựa vào cái gì?

Chính là dựa vào dáng người mà cậu ta lấy làm kiêu ngạo...

“Cho tôi mượn hai triệu tệ.” Thẩm Thư Dịch ngồi đối diện cậu ta, nét mặt không vui mà mở miệng.

Mỹ nhân nhíu mày cũng có một ý vị khác, Lục Chi Vi thưởng thức mấy giây mới phản ứng lại.

Sắc mặt cậu ta suy sụp, kêu rên: “Cục cưng, sao cậu lại muốn vay tiền tôi?”

Thậm chí còn nhiều hơn trước đó một triệu năm trăm tệ.

“Đừng nói nhảm với tôi.” Thẩm Thư Dịch cũng đã kiêu căng ương ngạnh quen thói rồi, không khách sáo chút nào: “Mau đưa cho tôi đi!”

Lục Chi Vi nghe xong thì đau đầu, vẫn là câu nói cũ: “Anh trai của cậu đã nói với bọn tôi rồi, nếu ai dám cho cậu mượn tiền thì chính là đang đối đầu với anh ấy ở Vân Cảng, tôi cũng muốn cho cậu mượn nhưng không có cách nào cả, cục cưng à.”

Thẩm Thư Dịch cười nhạt, nói: “Rác rưởi.”

A, bị mắng cũng sảng khoái.

Thẩm Thư Dịch: ?

Lục Chi Vi vội vàng thu nét mặt hưởng thụ lại, hiếu kỳ nói: “Không phải lần trước cậu còn hỏi mượn tôi năm trăm nghìn tệ à, sao lần này lại thành hai triệu rồi?”

Nhớ tới trừng phạt kinh tế mà Thẩm Luật dành cho Thẩm Thư Dịch, huyên náo đến mức mưa gió, cả thành phố cảng đều biết.

Cậu chủ được nuông chiều từ nhỏ này, vung tay quá trán đã quen rồi, bỗng dưng cắt thẻ của cậu... Không phải là Thẩm Thư Dịch sẽ đi vay nặng lãi chứ!

Nét mặt của Lục Chi Vi lập tức trở nên nghiêm túc, vội vàng nói: “Thư Dịch, cậu sẽ không đi vay nặng lãi gì đó chứ?”

“Sao có thể.” Thẩm Thư Dịch mắng.

“Vậy sao cậu lại muốn tiền, mà lần sau còn nhiều hơn lần trước nữa?” Lục Chi Vi thật sự có chút lo lắng, nếu Thẩm Thư Dịch thực sự muốn đi vay nặng lãi, vậy cho dù cậu ta phải mạo hiểm bị Thẩm Luật đánh gãy chân thì cũng phải lén cho Thẩm Thư Dịch một khoản tiền, tránh cho cậu chủ này lầm đường lạc lối.

“Tôi.”

Lời đã đến khóe miệng, Thẩm Thư Dịch đã sắp thành thật khai báo chuyện giữa mình và Triệu Duật Hành rồi.

Nhưng lại cảm thấy nói ra sẽ vô cùng mất mặt.

Tất nhiên, càng quan trọng hơn là Thẩm Thư Dịch làm việc cẩn thận.

Lần trước nói cho Lục Chi Vi, cậu đã hơi hối hận rồi, lần này, Thẩm Thư Dịch càng cẩn thận hơn.

Bởi vì trên thế giới không có bức tường nào là không lọt gió cả, lỡ như bị Thẩm Luật biết được thì làm sao!

“Dù sao thì cậu cũng không cần bận tâm, không vay nặng lãi, không đánh bạc.” Thẩm Thư Dịch mập mờ nói: “Chỉ là chút chuyện riêng của tôi thôi.”

Trong lòng Lục Chi Vi oán thầm, chuyện riêng của cậu ba Thẩm thì đơn giản là báu vật kim cương, xe sang hàng hiệu mà thôi.

Việc riêng nào chỉ cần hai triệu tệ là có thể giải quyết chứ?

Chẳng qua. xem xét dáng vẻ không muốn nói của Thẩm Thư Dịch, Lục Chi Vi cũng vô cùng hiểu lòng người mà không tiếp tục ép hỏi nữa.

Dù sao thì xem người đẹp nhíu mày cũng rất thú vị nhưng bị người đẹp tát một cái lại rất đau đớn.

Lục Chi Vi đổi đề tài: “Đúng rồi, Thư Dịch. Alex về nước rồi, anh ta có nhắn tin cho cậu không?”