Chương 42

Thẩm Thư Dịch lăn một vòng rồi ngồi dậy, tóm lấy cánh tay của Triệu Duật Hành mà hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Không phải tôi nên ở vịnh Tiên Thủy sao?”

Triệu Duật Hành cười nói: “Cục cưng, em quên à, chúng ta đã kết hôn rồi. Gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó, bây giờ em đã theo anh đến phòng cho thuê trong thôn rồi.”

Thẩm Thư Dịch tối sầm mặt, đôi môi khép rồi lại mở, khϊếp sợ đến mức không nói được một câu đầy đủ: “Cái gì? Tôi, anh, tôi, kết hôn, tôi...”

Thẩm Thư Dịch mềm oặt ngã trên đất, trở thành linh hồn Thẩm Thư Dịch màu trắng, phun ra lời nói như lời trăn trối: “Vì sao tôi lại kết hôn với anh...”

Triệu Duật Hành đột nhiên dừng nấu ăn, thuận tay bắt một con gián đang bò lên bếp, cười nhạt một tiếng: “Còn không phải là vì em không trả phí chia tay năm trăm nghìn tệ đúng hạn sao!”

“Rầm rầm” một tiếng, Triệu Duật Hành hung hăng chém con dao phay lên thớt, lưu lại một vết dao rất sâu trên mặt thớt bóng mỡ.

Sợ tới mức Thẩm Thư Dịch đang trong trạng thái linh hồn cũng lập tức hoàn hồn.

Một giây sau, Triệu Duật Hành không thay đổi sắc mặt, ném con gián chết mà hắn vừa bắt được vào trong nồi.

Thẩm Thư Dịch: ?

Thẩm Thư Dịch: !

Thẩm Thư Dịch quả thực không dám tin vào hai mắt của mình cùng cảnh tượng nhìn thấy trước mắt.

“Vừa rồi anh ném một con gián vào trong nồi.”

“Đúng vậy.” Triệu Duật Hành âm trầm nấu ăn, nói: “Cục cưng, gân đây em gầy lắm, phải ăn nhiều protein bồi bổ.”

Cuối cùng Thẩm Thư Dịch cũng không chịu nổi sự kí©h thí©ɧ này, hai mắt tối đen, hoàn toàn hôn mê.

Cùng lúc đó, cơn ác mộng này cuối cùng cũng kết thúc.

Thẩm Thư Dịch lại lần nữa mở mắt ra, trên đỉnh đầu vẫn là cái đèn treo thủy tinh được làm riêng của Pháp đầy quen thuộc, dưới thân là chiếc giường king size vô cùng dễ chịu mềm mại, xoay sang bên trái là có thể nhìn thấy cảnh đêm của cảng Victoria bên ngoài cửa sổ sát đất, góc trên bên phải tủ đầu giường chính là chuông gọi phục vụ.

Chỉ cần nhẹ nhàng ấn một cái là sẽ có mười quản gia cùng bảo mẫu vây quanh cậu chủ.

Thẩm Thư Dịch: Hu hu hu.

Sống lại rồi!

Thì ra hạnh phúc lại được ẩn giấu trong những điều bình thường ít được chú ý!

Thẩm Thư Dịch ngồi ở trên giường, tốn thời gian thật dài mới thoát khỏi cơn ác mộng đáng sợ kia.

Trong mơ, cơ bụng của Triệu Duật Hành quả thực là hiện ra rõ mồn một trước mắt...

A không phải, là thái độ ác liệt của tên họ Triệu kia quả thực hiện ra rõ mồn một trước mặt!

Dạng đàn ông gì mà lại bắt gián cho vợ bổ sung protein chứ?

Mưu sát! Hoàn toàn là mưu sát!

Thẩm Thư Dịch càng nghĩ càng thấy sợ, trái tim lại càng nhảy mạnh hơn.

Cậu không khỏi thầm nghĩ, năm trăm nghìn tệ, thật sự có thể hoàn toàn khiến Triệu Duật Hành cút ra khỏi cuộc sống của cậu sao?

Hắn thật sự sẽ sẵn lòng vì năm trăm nghìn tệ để vứt bỏ Thẩm Thư Dịch rõ ràng là có giá trị hơn sao?

Thẩm Thư Dịch lập tức cầm điện thoại lên gọi cho Thẩm Luật.

“Tút” một tiếng, đối phương nghe máy, âm thanh trầm thấp, hiển nhiên là vừa bị đánh thức từ giấc mơ: “Tốt nhất là em đưa ra một lời giải thích hợp lý, là chuyện gì đáng để em đánh thức anh lúc 3 giờ sáng?”

Thẩm Thư Dịch hoảng hốt nói: “Anh. Anh có vì năm trăm nghìn tệ mà không quan tâm đến em nữa không?”

Thẩm Luật: “...”

Thẩm Luật: “?”

Thẩm Luật giữ vững tinh thần, tỉnh táo lại không ít, âm thanh trở nên ấm áp, chần chờ hỏi: “Gặp ác mộng sao?”

Không phải do anh nghĩ nhiều, mà từ nhỏ tới lớn Thẩm Thư Dịch là một người có nhu cầu tình cảm cao.

Từ lúc 4 tuổi đã biết chạy khắp nơi để hỏi người lớn có thích Thẩm Thư Dịch hay không, nếu như gặp phải người nói không thích cậu.

Vậy thì Thẩm Thư Dịch sẽ ấm ức mãi, đến tận khi đối phương nói thích cậu thì mới thôi.

... Nói là ác mộng cũng không kém lắm nhỉ.

Thẩm Luật hiểu lầm sự im lặng của Thẩm Thư Dịch thành ngầm thừa nhận, anh lập tức an ủi: “Nói cái gì vậy chứ. Đừng nói là năm trăm nghìn tệ, cho anh năm tỷ, anh trai cũng sẽ không có không cần em.”

Vốn dĩ cho rằng có thể trấn an Thẩm Thư Dịch, ai ngờ đối phương lại càng im lặng hơn.

Thẩm Luật: “?”

“Tút” một tiếng, đối phương cúp điện thoại.

Thẩm Luật: ?

Đứa trẻ chết tiệt này, đêm hôm khuya khoắt, rốt cuộc là muốn làm gì?

Thẩm Thư Dịch cúp điện thoại, hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Xong rồi, ngay cả nhà tư bản cay nghiệt vô tình như Thẩm Luật cũng sẽ không vì năm trăm nghìn tệ mà rời khỏi Thẩm Thư Dịch.

Không đúng, là năm tỷ tệ cũng sẽ không rời khỏi Thẩm Thư Dịch.

Cậu dựa vào cái gì mà lại cảm thấy năm trăm nghìn tệ của mình có thể đuổi Triệu Duật Hành đi chứ?

Sáng sớm, 3 giờ 25 phút.

Trong ký túc xá của Đại học Vân Cảng, Triệu Duật Hành vừa nằm ngủ thì đã bị một cuộc điện thoại đánh thức.

Cầm điện thoại lên xem, người gọi tới là vị cậu chủ Thẩm Thư Dịch kia.

Triệu Duật Hành nhuần nhuyễn nhận điện thoại.

“Chuyện gì?”

Giọng nói của Thẩm Thư Dịch truyền đến từ bên kia, hình như là vừa tỉnh ngủ, có chút khàn: “Triệu Duật Hành, thỏa thuận năm trăm nghìn tệ của chúng ta không còn giá trị nữa.”

Triệu Duật Hành: “?”

Thẩm Thư Dịch hít sâu một hơi, nói: “Tôi quyết định tăng hai triệu tệ cho anh.”

Triệu Duật Hành không biết cậu muốn làm gì, nhàn nhạt nhắc nhở: “Cậu còn thiếu tôi 3631 tệ tiền cơm nữa.”

Thẩm Thư Dịch siết chặt điện thoại: “Tôi biết.”

Cậu vô cùng nghiêm túc: “Bây giờ chính là hai triệu lẻ ba nghìn sáu trăm tám mươi tệ rồi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Đi ra bên ngoài, giá trí của mèo đều là mèo tự tăng.

Con người à, mèo rất quý giá đấy!