Triệu Duật Hành trả lời, chỉnh sửa lại: [Không có quấn lấy, chỉ là tới tìm tôi mấy lần.]
Bạn trên mạng 1: [À. Vậy ý của cậu chính là một cô gái nhà giàu xinh đẹp cực phẩm thường xuyên tới tìm cậu ăn cơm?]
Không thường xuyên, cũng không phải cô gái nhà giàu xinh đẹp.
Ăn cơm... Triệu Duật Hành suy nghĩ một lúc, trả lời: [Ăn cơm là có.]
Bạn trên mạng 1: [À. Tôi biết rồi.]
Tay phải cầm chuột của Triệu Duật Hành đột nhiên hơi căng thẳng.
Bạn trên mạng 1 trả lời: [Đậu nành mỉm cười.]
Bạn trên mạng 1: [Thứ nhất, người anh em, có chứng ảo tưởng thì nên đi chữa đi, về nhà trị bệnh, được không, đừng lấy cộng động mạng làm trò tiêu khiển giữa đêm hôm khuya khoắt.]
Bạn qua mạng 1: [Thứ hai, người anh em, cậu bịa ra được những thứ này là lấy cảm hứng từ tiểu thuyết nam nào thế? Bạn gái nhà giàu xinh đẹp cực phẩm của tôi hay là hoa khôi cực phẩm là cao thủ quấn người? Đừng hẹp hòi, gửi tên tiểu thuyết đi, để những người anh em khác được sung sướиɠ cùng (đậu nành cười he he).]
Triệu Duật Hành xem hết, bình tĩnh đóng máy tính lại.
Vì sao hắn lại cho rằng cộng đồng mạng có thể giúp hắn giải đáp nghi hoặc chứ?
Triệu Duật Hành vuốt mi tâm, cảm thấy hành động của bản thân thật sự điên rồ.
Thực ra chỉ cần khoản nợ năm trăm nghìn tệ được thanh toán.
Hắn sẽ có thể hoàn toàn cắt đứt liên hệ với Thẩm Thư Dịch.
Việc cấp bách bây giờ là phải kiếm đủ tiền chữa bệnh cho ông nội.
...
Cùng với tiền mới Thảm Thư Dịch ăn cơm.
... Lỡ như lần sau cậu lại chạy đến tìm hắn thì sao?
...
Thẩm Thư Dịch tắm rửa xong, cơn buồn ngủ đột kích tới.
Trong khoảng thời gian này không cần trình diễn hay tham gia các loại tiệc tùng, Thẩm Thư Dịch dưỡng da buổi tối rất qua loa, tùy tiện làm một chút đã buồn ngủ đến choáng váng, cậu bay tới bên giường như du hồn, mạnh mẽ ném mình lên chiếc giường lớn mềm mại.
Có lẽ là hôm nay ra ngoài một ngày, lượng vận động quá lớn, quá mệt mỏi.
Không được mấy giây, Thẩm Thư Dịch đã ngủ thϊếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, Thẩm Thư Dịch mơ màng mở mắt ra, trước mắt là một bức tường thịt nóng hổi.
Thật mềm, sờ rất thích.
Thẩm Thư Dịch dùng gò má cọ xát vào.
Không đúng.
... Tường thịt?
?
Thẩm Thư Dịch mạnh mẽ mở to mắt, ngay sau đó ngồi bật dậy.
Ngắm nhìn bốn phía, đây nào phải là chiếc giường king size của cậu, không có đèn thủy tinh treo trên trần có giá trị năm trăm nghìn vạn, không hề vừa mở mắt là có thể nhìn thấy cảng Victoria qua cửa sổ sát đất!
Chỉ có tường vôi, đất xi măng, còn có giường lò xo!
Thẩm Thư Dịch: ?
“Vợ à, làm sao vậy?”
Nam chủ nhân của tường thịt còn buồn ngủ mà ngồi dậy, rõ ràng là khuôn mặt của Triệu Duật Hành.
Còn có biếи ŧɦái!
Thẩm Thư Dịch kêu thảm một tiếng, trực tiếp cầm cái gối đánh Triệu Duật Hành một trận tơi bời.
Dường như Triệu Duật Hành bị đánh đến mơ hồ, sau mấy lần mới phản ứng lại, hắn dùng một tay tóm lấy hai cổ tay tinh tế của Thẩm Thư Dịch.
“Rời giường lại tức giận nghiêm trọng như vậy, tối hôm qua chưa cho em ăn no sao?”
“Anh câm miệng!”
Thẩm Thư Dịch khàn cả giọng, trong phút chốc, cậu không biết nên che lỗ tai của mình hay che miệng của Triệu Duật Hành, đây là lời phát biểu dầu mỡ quê mùa đáng sợ gì vậy chứ!
Trong miệng của một người đàn ông có nhân tính không thể nói ra những thứ đáng sợ như vậy đâu!
Thẩm Thư Dịch nhìn toàn bộ cảnh trước mắt, chỉ là một căn phòng cho thuê với bốn bức tường, cái giường đôi chưa đến 1m5, sơn cửa bị tróc, cái TV cũ nát, ngay cả nước khoáng cũng không có, trên bàn chỉ có một cái ấm nước sôi ố vàng!
“Không, không phải là tôi đang nằm mơ chứ.” Thẩm Thư Dịch lẩm bẩm.
“Cục cưng, em nói cái gì vậy?” Triệu Duật Hành dùng gương mặt đẹp trai cực phẩm, nói chuyện mượt mà: “Vì quá hạnh phúc nên mới cảm thấy là đang nằm mơ sao?”
Thẩm Thư Dịch hung hăng bóp cánh tay của Triệu Duật Hành, đối phương “A” một tiếng, đau đến giật giật.
Thẩm Thư Dịch tuyệt vọng, ngã ngồi trên giường, vẻ mặt vỡ nát: “Anh ta còn biết đau, lẽ nào tất cả những cái này đều không phải giấc mơ của tôi sao?”
Triệu Duật Hành: ...
Em thử tự bóp chính em xem.
Thẩm Thư Dịch sụp đổ, che đi khuôn mặt, trái tim đã tan nát đầy đất: “Đây sẽ không phải là cuộc sống tương lai chứ.”
Triệu Duật Hành đã xuống giường, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nửa người trên, chỉ mặc mỗi cái quần ngủ mà bắt đầu hì hục nấu ăn.
Trong phòng cho thuê không có máy hút mùi, căn phòng nho nhỏ nhanh chóng lượn lờ khói mù, Thẩm Thư Dịch sợ hãi, đồng thời di chuyển tầm mắt vào cơ bụng của Triệu Duật Hành, dáng người của họ Triệu thực sự rất đỉnh...
Nhưng chết tiệt, cái này cũng không hoàn toàn che giấu được việc đây thực sự vẫn là một cơn ác mộng!