Chương 4

Thẩm Luật là Diêm Vương mặt lạnh với thủ đoạn quyết liệt trên bàn đàm phán. Đối với em trai ruột của mình, anh cũng chẳng mấy khi có sắc mặt tốt. Từ nhỏ Thẩm Thư Dịch đã sợ anh, nói anh giống anh cả thì chẳng bằng nói anh giống cha ruột của cậu.

“Cuộc hôn nhân này là ông nội chỉ định cho em, nếu em có gì không vừa lòng thì tự đi tìm ông nội mà nói lý.”

Thẩm Thư Dịch bị lời nói này của Thẩm Luật chọc tức đến nỗi thiếu chút nữa giậm chân hét lớn.

Anh có ý gì? Ông cụ vừa mới về trời, anh lại bảo cậu tự đi tìm? Thế chẳng phải bảo cậu đi chết đi à!

Mẹ nó, đúng là ông anh độc ác.

Thôi, có lẽ cuộc chiến thừa kế xưa nay đã là như vậy rồi.

“Em...” Thẩm Thư Dịch cắn môi, nước mắt đầm đìa, khí thế yếu đi mấy phần, trong lòng tức giận, bất bình mà nghĩ: Nếu ông còn sống, chắc chắn sẽ không đối xử với mình như vậy.

Trong phút chốc, sự bi thương, khó hiểu, tủi thân cùng lúc dâng lên trong lòng.

Thẩm Thư Dịch không hiểu tại sao ông nội vốn yêu thương cậu lại sắp xếp cho cậu một cuộc hôn nhân như thế này. Nỗi nhớ ông nội cũng ngày càng trở nên mãnh liệt, trong thoáng chốc, nước mắt của cậu tuôn ra như đê vỡ.

Thẩm Luật không cho cậu thời gian khóc lóc om sòm, lập tức quyết định chuyện này: “Bây giờ em ăn của nhà họ Thẩm, dùng của nhà họ Thẩm, chưa từng kiếm được một đồng nào cho nhà họ Thẩm. Không muốn gả à? Được thôi. Từ hôm nay trở đi, thẻ tín dụng và thẻ đen của em đều bị cắt hết.”

Thẩm Luật đen mặt nói: “Khi nào nghĩ thông suốt thì lúc đó mới cho em dùng tiền.”

Lời này của Thẩm Luật như thể đang nói Thẩm Thư Dịch là thứ ăn bám vô tích sự vậy.

Tượng đất còn có ba phần máu thịt, Thẩm Thư Dịch lại là người sĩ diện, bị anh cả chỉ thẳng mặt mắng là đồ vô dụng trước mặt nhiều người như vậy, quả thực là mất hết lòng tự trọng.

Tính tình xấu của Thẩm Thư Dịch lập tức trỗi dậy, cậu cắn răng nói: “Tùy anh! Anh cho rằng em thèm mấy đồng tiền của nhà họ Thẩm à? Cắt thì cắt, cùng lắm thì em chết đói!”

Thẩm Thư Dịch buông một câu hung dữ như vậy rồi tức tối rời khỏi nhà tang lễ.

“Rầm” một tiếng, cửa lớn bị cậu đóng đến vang trời.

Thẩm Luật nhìn bóng lưng Thẩm Thư Dịch rời đi thì cũng không mềm lòng, lạnh lùng nói: “Truyền lời của tôi xuống, nếu có bất kỳ ai ở Vân Cảng cho Thẩm Thư Dịch mượn tiền thì chính là đang đối đầu với Thẩm Luật tôi đây.”

Một màn kịch khôi hài kết thúc, tảng đá lớn đè trong lòng người nhà họ Thẩm cũng rơi xuống.

Dù thế nào đi nữa, Thẩm Thư Dịch không thể trốn tránh cuộc hôn nhân này được.

Trên đường trở về, Thẩm Thư Dịch ngồi trong chiếc Rolls-Royce, vẫn còn đang tức giận.

Cái ghế da thật có giá trị hơn một triệu tệ bị cậu dùng chân đạp mười mấy cái đến mức in cả dấu giày bụi bặm, nhưng cậu vẫn chưa hết giận, còn trực tiếp đánh nhau với không khí.

Cuối cùng, cậu ôm mặt khóc lóc ai oán, nước mắt rơi như ngọc trai.

Cậu đang sống những ngày tháng khổ sở gì thế này, ông nội vừa mới mất, trà trên bàn còn chưa lạnh, thế mà ông anh cả chó má không có nhân tính Thẩm Luật này đã quản đến cậu rồi.