Chương 39

Chụp và chỉnh sửa xong, Thẩm Thư Dịch mới cảm thấy có chút đói bụng.

“Gần trường của anh có cái gì ăn ngon không?”

Triệu Duật Hành muốn nói là nhà ăn theo bản năng.

Nhưng trong giây phút đó, không biết là làm sao, hắn cảm thấy tốt nhất là đừng nói ra.

“Cậu muốn ăn cái gì?” Triệu Duật Hành lựa chọn một câu hỏi vạn năng.

“Tùy tiện đi.” Thẩm Thư Dịch nói.

“Lẩu?”

“Không muốn.”

“Thịt nướng?”

“NO.”

“Đồ Nhật thì sao?”

“Không.”

“Đồ Pháp, mì Ý, ẩm thực Hồ Nam, cha chaan teng*, ẩm thực Tứ Xuyên?”

(*): Một loại hình nhà hàng có nguồn gốc từ Hồng Kông với đặc trưng là phục vụ các món địa phương hoặc món Tây nấu kiểu địa phương giá bình dân, dùng kèm cà phê và trà.

“Đều không quá muốn ăn.”

Triệu Duật Hành: “...”

Triệu Duật Hành nhẫn nại: “Vậy cậu muốn ăn cái gì?”

Thẩm Thư Dịch dừng một chút, vô tội chớp mắt, nói: “Tôi nói là tùy tiện mà.”

Triệu Duật Hành: “...”

Nắm đấm siết chặt.

...

Cuối cùng, sau khi Triệu Duật Hành chọn hơn một trăm nhà hàng đến mức hoa mắt, vị cậu chủ này mới miễn cưỡng vào một nhà hàng Michelin, khẽ gật đầu, tỏ vẻ tối nay sẽ chọn nhà hàng này.

Nơi có Thẩm Thư Dịch thì giá cả nhất định sẽ không rẻ.

Ăn xong bữa cơm, tiền tiết kiệm của Triệu Duật Hành lại hiện rõ -2500.

Thẩm Thư Dịch ăn uống no đủ, lúc tính tiền mới có chút ngại ngùng.

Nhưng nghĩ đến việc thẻ tín dụng của mình bị cắt là do kẻ trước mặt cầm đầu, trong lòng Thẩm Thư Dịch có chút áy náy thì cũng không nhiều.

Rất nhanh đã thuần thục sử dụng chiêu ăn cơm chùa: “Anh ghi nợ lại trước đi, sau này tính cùng với năm trăm nghìn tệ kia.”

Ôi, nhớ ra khoản tiền năm trăm nghìn tệ “khổng lồ” này.

Thẩm Thư Dịch còn không biết sau này lấy đâu ra tiền.

Nghĩ đến đây, cảm giác vui sướиɠ mà viên kim cương hồng 24 triệu tệ kia mang tới cũng bị công kích không còn lại chút gì.

Màn đêm hạ xuống, Thẩm Thư Dịch nhìn bên ngoài nhà nhà lên đèn, sự thương cảm khó nói thành lời đột nhiên dâng lên trong lòng.

Cậu còn trẻ tuổi như thế.

Còn chưa yêu đương được mấy lần.

Lại phải vì vinh dự của gia tộc mà chôn vùi tình yêu cả đời của mình!

Triệu Duật Hành ở bên kia thanh toán xong, vừa quay đầu đã nhìn thấy tổ tông này đứng ở cửa chính, dáng vẻ chực khóc.

Thẩm Thư Dịch là kiểu người viết hết tâm trạng lên mặt, đơn thuần đến mức khiến người ta hiểu rất rõ.

Lúc này, tâm trạng của cậu rời rạc, sự khổ sở tràn ra bên ngoài, cho dù Triệu Duật Hành không muốn rước lấy phiền phức thì cũng không thể không quan tâm một chút.

Muốn giả bộ như không thấy cũng không được.

Triệu Duật Hành đi qua, mở miệng: “Sao vậy? Cơm tối hôm nay không ngon à?”

Hắn thấy, kẻ yếu ớt như Thẩm Thư Dịch lại vì không ăn được cơm tối mà khóc lóc náo loạn rồi.

Thẩm Thư Dịch lắc đầu: “Không phải.”

Cậu nhìn Triệu Duật Hành, trong lòng thấy thê lương.

Sao anh hiểu được chứ? Trong cuộc liên hôn này, anh đã có được Thẩm Thư Dịch quý giá rồi.

Mà Thẩm Thư Dịch có được cái gì?

Thẩm Thư Dịch có được... Không nói cũng được.

Vui buồn của người với người không giống nhau.

“Không nói cũng được” lại hỏi: “Vậy tại sao lại khóc? Nhớ ông nội à?”

Đây là đáp án duy nhất mà Triệu Duật Hành có thể tưởng tượng đến.

Tiếc là vẫn không đúng.

Đúng là Thẩm Thư Dịch vô cùng nhớ ông nội, chỉ là cậu nhìn mọi việc rất thoáng, sẽ không bị quấn trong tâm trạng đau khổ.

Nếu ông nội còn sống, nhìn thấy cậu không vui, ông sẽ chỉ càng không yên lòng thôi.

“Cũng không phải.” Thẩm Thư Dịch mệt mỏi, không quá muốn mở miệng.

Hai đáp án tiêu chuẩn đã bị loại bỏ, Triệu Duật Hành cau mày, thực sự không nghĩ ra được.

Chỉ qua mấy giây, trong lòng Triệu Duật Hành có thêm một đáp án mới.

Nhưng mà đáp án này quá mức thái quá, bản thân hắn cũng không dám tin.

... Sẽ không phải là Thẩm Thư Dịch không nỡ chia xa hắn nên mới khổ sở chứ?

Không, không thể nào.

Triệu Duật Hành không thay đổi biểu cảm mà bác bỏ khả năng này.

...

...

“Không phải cậu là vì tôi...” Triệu Duật Hành mở miệng.

“Không thì sao?” Thẩm Thư Dịch âm thầm trợn mắt, trong lòng tự nhỏ, thì ra anh còn có thể nghĩ ra tôi phiền lòng là do anh!

...

...

“Anh kinh ngạc như thế làm gì, tôi khóc vì chuyện này thì rất kỳ lạ à?”

Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ, tuy rằng tình yêu đáng ngưỡng mộ nhưng tự do đáng giá hơn.

Tình yêu và tự do của cậu đều bị chôn vui rồi! Ai sẽ lên tiếng vì cậu chứ?

Tâm trạng của Triệu Duật Hành phức tạp: “...”

Quên đi, với tên cứng nhắc này thì có hỏi mấy cũng chẳng được gì, nói chuyện với hắn đúng là không có ý nghĩa!

Tâm trạng của Thẩm Thư Dịch phiền muộn, thuận tiện treo cái túi trong tay lên vai của Triệu Duật Hành, ném ra một tiếng nói nhẹ nhàng trầm đυ.c: “Giúp tôi đeo đi, mệt muốn chết.”

Thẩm Thư Dịch nắm lấy bả vai, đi về phía trước.

May là chỗ ăn cơm cách chỗ đỗ xe không quá xa, đi hai bước là đến.

Thẩm Thư Dịch đến trước chiếc Ferrari, phát hiện ra Triệu Duật Hành không chủ động mở cửa xe giúp cậu.

Rất tốt, điểm ấn tượng -1 -1 -1 -1 -1 -1!

Thẩm Thư Dịch quay đầu chất vấn Triệu Duật Hành: “Anh còn đứng đó nhìn cái gì? Mau đuổi theo đi.”

Trên đường đi tới đây, trong lòng cậu có việc riêng, vậy nên đã quên lau đi giọt nước mắt đau lòng vừa rồi.

Giờ phút này khẽ ngẩng đầu nhìn sang Triệu Duật Hành, dưới ánh đèn đường vàng mờ ảo, những giọt nước lấp lánh trong đáy mắt của cậu càng thêm rõ ràng.

Triệu Duật Hành đứng yên không động đậy, Thẩm Thư Dịch lười nhác không muốn chờ thêm, tự mở cửa xe ra.

Ai mà ngờ, một giây sau, tay cậu lại bị Triệu Duật Hành bắt lấy.

Thẩm Thư Dịch: ?

Dường như Triệu Duật Hành suy tư rất lâu, sau đó hạ quyết tâm rồi mới chậm rãi mở miệng: “Đừng đau lòng, hẹn thời gian đi.”

Thẩm Thư Dịch cảm thấy khó hiểu, hẹn thời gian gì?

Triệu Duật Hành thở ra một hơi, tiếp tục nói: “Thứ hai có rảnh không, tôi không có tiết, chúng ta có thể gặp lại.”

Thẩm Thư Dịch: ?

Cậu không rảnh, cảm ơn.

Hơn nữa, anh đột nhiên hẹn tôi ra ngoài ăn cơm làm gì?