Chương 37

Giọng điệu của Thẩm Thư Dịch mềm mại hơn, thay đổi thái độ tốt đẹp, nói: “Lần sau nếu tới tìm anh, tôi sẽ thông báo trước.”

... Còn có lần sau?

Triệu Duật Hành cảm nhận được tai họa.

Không qua mấy giây, Thẩm Thư Dịch lại thúc giục hắn: “Nhanh lên, ngây người làm gì, mau xem xem phòng học tiết tiếp theo của anh ở đâu đi!”

Triệu Duật Hành lấy lại tinh thần, lấy điện thoại ra nhìn thời khóa biểu.

Thẩm Thư Dịch đẩy kính râm lêи đỉиɦ đầu, cũng đưa cái đầu qua xem, chóp mũi của Triệu Duật Hành lập tức bị một mùi hương ngọt ngào chiếm lấy.

Hắn rũ mắt nhìn vào chữ trong thời khóa biểu một lúc lâu, tinh thần có hơi nhộn nhạo, không tìm được phòng học của tiết tiếp theo.

Thẩm Thư Dịch lại tìm được giúp hắn, cậu chỉ vào đó: “Có phải là cái này không? Phòng 407 tầng 4 tòa nhà số 11.”

Thẩm Thư Dịch như vừa phát hiện ra lục địa mới: “Anh học phiên dịch à? Tiết tiếp theo là phiên dịch thương mại, học ngôn ngữ gì vậy?”

Triệu Duật Hành liếc nhìn: “Tiếng Pháp.”

Thẩm Thư Dịch gật đầu, nói: “... À.”

Mua cho cậu hai ly trà sữa, Thẩm Thư Dịch uống mỗi ly một ngụm, nếm thử hương vị.

Triệu Duật Hành nhìn chiếc Ferrari, thực sự không tìm được chỗ để trà sữa cho cậu.

Gặp mặt rồi, cũng mua trà sữa rồi.

Triệu Duật Hành định nói hẹn gặp lại với Thẩm Thư Dịch.

Không ngờ rằng, Thẩm Thư Dịch cầm lấy túi xách từ ghế phó lái của chiếc Ferrari lên, nói với Triệu Duật Hành: “Dẫn đường đi.”

Triệu Duật Hành: “?”

Triệu Duật Hành phản ứng lại: “Cậu muốn đi học với tôi à?”

Thẩm Thư Dịch rất hùng hồn: “Không thì sao?”

Tôi đi nghìn dặm xa xôi đến Đại học Vân Cảng chỉ để tìm chỗ đỗ xe chắc?

Hơn nữa, chỉ nán lại một lúc như vậy thì sao bồi dưỡng tình cảm được.

Nếu Thẩm Luật điều tra ra hai mươi tư triệu tệ chỉ mua được mười phút ở chung của cậu với đối tượng liên hôn thì nhất định sẽ đánh gãy chân cậu.

Nét mặt của Triệu Duật Hành trở nên phức tạp.

Thẩm Thư Dịch mặc kệ hắn, hôm nay cậu tới là có nhiệm vụ.

Mục đích chính là để Thẩm Luật biết rằng cậu bồi dưỡng tình cảm với Triệu Duật Hành một cách đàng hoàng.

Sau khi môn phiên dịch thương mại kết thúc, Thẩm Thư Dịch vẫn không tiếp tục uống thêm ngụm trà sữa nào.

Triệu Duật Hành không muốn lãng phí nên đã giải quyết xong trong một bài giảng, ngọt ngấy, giống như bản thân Thẩm Thư Dịch vậy.

Dường như Thẩm Thư Dịch chưa từng thấy trường Đại học trong nước, lại gặp đúng mùa hoa anh đào nở ở Đại học Vân Cảng, hết giờ học đã kéo Triệu Duật Hành đi chụp mấy bức ảnh.

Thứ nhất là để đăng lên vòng bạn bè, thứ hai là để lơ đãng nhắn tin báo cáo cho anh trai... Cổ tay của em trai thân yêu của anh vẫn trống trơn, vừa vặn thiếu một cái Vacheron Constantin để phối cùng.

Cậu chơi vui vẻ, tâm trạng của Triệu Duật Hành lại càng lúc càng nặng nề.

Sau khi giúp Thẩm Thư Dịch chụp mấy bức ảnh, Triệu Duật Hành để điện thoại xuống, cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng: “Thẩm Thư Dịch, rốt cuộc là hôm nay cậu tới làm gì vậy?”

Thẩm Thư Dịch đang tạo nửa hình trái tim với ống kính, cậu duy trì động tác này không động đậy, cứ như vậy mà trả lời: “Đã nói là bồi dưỡng tình cảm với anh rồi mà. Mau chụp đi!”

Triệu Duật Hành sầm mặt: “Giữa tôi và cậu không có tình cảm cần bồi dưỡng.” Hắn ấn nút chụp.

Thẩm Thư Dịch có được bức ảnh thỏa mãn, thưởng thức một phen, cũng không so đo với Triệu Duật Hành: “Đương nhiên là tôi biết rõ, đúng là không có thì mới phải bồi dưỡng đấy.”

Triệu Duật Hành: “...”

Triệu Duật Hành vuốt mi tâm, cảm thấy giá trị quan về tình cảm của cậu ấm nhà giàu này có chút lệch lạc.

Hắn uyển chuyển nhắc nhở: “Thẩm Thư Dịch, tôi vẫn nhớ cậu từng nói cậu có bạn trai rồi đấy.”

À.

Thẩm Thư Dịch nhớ ra đúng là có chuyện như vậy, cậu mở miệng: “Nhưng không phải anh nói anh không để bụng sao?”

Triệu Duật Hành: ?

Hắn cảm thấy logic của Thẩm Thư Dịch hơi kỳ lạ nhưng lại không tìm ra sự kỳ lạ ở đâu.

Thẩm Thư Dịch vỗ vai của hắn, an ủi: “Anh yên tâm, tôi không nói với bạn trai tôi về chuyện với anh.”

Cậu với Triệu Duật Hành hoàn toàn là liên hôn thương mại không có tình cảm, chỉ là vì lợi ích gia tộc thôi.

Không giống với Lý Tư Gia, cậu với Lý Tư Gia là tự do yêu đương.

Thẩm Thư Dịch ăn ngay nói thật: “Anh không giống bạn trai của tôi.”

Thẩm Thư Dịch đi qua, dùng âm thanh chỉ có hai người mới nghe được, mở miệng nói lời đầy vi diệu: “Giữa chúng ta chỉ có quan hệ tiền tài và lợi ích thôi. Anh có hiểu không?”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Triệu: Con ngươi chấn động! Cậu ta sẽ không muốn bao nuôi tôi đó chứ...