Vì Thẩm Thư Dịch đã thề, hôm nay tuyệt đối sẽ không nói chuyện với Triệu Duật Hành.
Khi Triệu Duật Hành đi tới, bốn phía đã không còn người nào thảo luận về Thẩm Thư Dịch, thay vào đó là những ánh mắt khϊếp sợ rơi trên người hắn và Thẩm Thư Dịch.
Nhưng hắn cũng không quá để ý.
Trên thế giới này, ngoại trừ người ông nội mà hắn nương tựa từ nhỏ đến lớn và tiền, Triệu Duật Hành rất ít khi để ý đến những thứ khác.
Theo phép lịch sự, khi nhìn thấy Thẩm Thư Dịch, thái độ của Triệu Duật Hành không quá tệ: “Chờ bao lâu rồi?”
Thẩm Thư Dịch không nói chuyện, thậm chí còn không tháo kính râm xuống.
Kính râm đại diện cho ranh giới tối tăm, cậu muốn phong ấn lòng mình, từ nay khiến bản thân trở nên lạnh lùng, ha ha.
Tóm lại là hôm nay sẽ không nói chuyện với Triệu Duật Hành nữa.
Lúc này Triệu Duật Hành mới nhớ ra Thẩm Thư Dịch vẫn còn đang tức giận.
“Còn giận à?”
“Hừ hừ hừ.” Chỉ phát ra tiếng không tính là nói chuyện, Thẩm Thư Dịch tự giải thích trong lòng.
Triệu Duật Hành đưa trà sữa qua, nói một câu vô cùng nhàm chán: “Cho cậu này, Bình Chữa Cháy.”
Thẩm Thư Dịch: “...”
Một giây sau, Thẩm Thư Dịch không kiềm chế được, sụp đổ rồi.
Cậu cười mắng: “Anh có độc à!”
Câu nói nhạt nhẽo gì vậy? Không buồn cười chút nào!
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.
Thẩm Thư Dịch im lặng nhận lấy trà sữa, ép khóe miệng đang cười xuống, cuối cùng cũng tháo kính râm.
Triệu Duật Hành nhìn sang, cuối cùng cũng cảm nhận được tạo hình của Thẩm Thư Dịch hôm nay rất đẹp.
Xem ra, độ hoàn thiện của thời trang vẫn phải nhìn mặt.
Thẩm Thư Dịch uống một ngụm trà sữa, cuối cùng lửa giận trong lòng cũng được dập tắt không ít.
Nể mặt trà sữa, cậu dự định tạm thời tha thứ cho Triệu Duật Hành.
Triệu Duật Hành nhìn thấy thái độ của cậu mềm mại hơn thì hỏi: “Bây giờ có thể nói chuyện với tôi chưa?”
“Xem tình hình đi.” Thẩm Thư Dịch nói.
“Xin lỗi.” Triệu Duật Hành đột nhiên mở miệng.
Thẩm Thư Dịch giật mình, thiếu chút nữa đã nôn hết trà sữa vừa uống ra.
Giọng điệu của Triệu Duật Hành rất bình tĩnh nhưng đúng là đang nói xin lỗi: “Tôi không biết là cậu lạc đường ở thư viện, đường bên này đúng là khó tìm.”
Thẩm Thư Dịch lấy lại tinh thần, đầu tiên là ngạc nhiên vì tên đầu gỗ chết tiệt này còn biết nói xin lỗi người khác, sau đó lập tức mở miệng vô cùng tùy tiện: “Vốn là như thế. Không chỉ là thư viện, Đại học của anh cũng rất khó tìm đó, được không hả? Tôi lái xe một giờ mới đến.”
Nếu đường quá xa, thực ra cậu có thể không cần đến tìm tôi.
Triệu Duật Hành định nói câu này nhưng tâm trạng của Thẩm Thư Dịch vừa mới tốt lớn một chút.
Trực giác nhắc hắn nếu nói những lời này, Thẩm Thư Dịch có thể sẽ hờn dỗi cả đời không nói chuyện với hắn.
Mặc dù sao cũng được nhưng không cần thiết.
Cái máy nói Thẩm Thư Dịch vừa được mở ra thì không dừng lại được, liên tục oán trách: “Còn có mấy bảo vệ trước của trường học của anh nữa, tôi còn chẳng muốn nói đến! Không chịu cho tôi vào tử cổng chính, cứ bắt tôi phải đi vào từ cổng tây, ở đâu là phía tây, sao tôi biết được chứ?”
“Ừm.” Lúc này, Triệu Duật Hành rất biết điều: “Đều là do bảo vệ sai.”
“Đúng là thế!” Thẩm Thư Dịch càng nghĩ càng giận: “Còn có con đường nát này nữa, quá nhấp nhô, lại không dễ đi, chân tôi sắp bị cấn chết rồi.”
“Đúng vậy.” Triệu Duật Hành nhìn đường nhựa bằng phẳng, tuân theo tâm trạng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, phụ họa: “Đều là vấn đề của đường.”
Triệu Duật Hành nói xong, dừng một chút, thân thiết nói: “Có cần tôi giúp cậu giẫm hai phát không?”
Thẩm Thư Dịch: ?
Thẩm Thư Dịch chất vấn nhìn hắn: “Anh có độc à? Coi tôi là trẻ con ba tuổi hay sao, ngã sấp xuống còn phải đạp lên đường mấy cái.”
Không phải vậy sao.
Triệu Duật Hành im lặng suy nghĩ.
“Nắng chết rồi.” Thẩm Thư Dịch oán trách một hồi, cuối cùng dùng một câu ngại ngùng do dự để đổi sang trọng tâm câu chuyện khác: “Cái đó, không phải còn gần mười phút nữa là anh có tiết học sao, bây giờ còn kịp không?”
Triệu Duật Hành nghe xong thì hơi sững sờ.
Hắn hoàn toàn không ngờ rằng Thẩm Thư Dịch vẫn còn nhớ việc này.
Thẩm Thư Dịch không chú ý tới nét mặt của hắn, tiếp tục nói, giọng điệu có hơi do dự: “Anh không vội vì muộn sao? Đã là sinh viên đại học rồi... Cũng không thể để anh đứng ở cửa.”
Sự thiếu kiên nhẫn được góp nhặt từ sự giày vò tới giày vò lui của cậu chủ này trong lòng Triệu Duật Hành đột nhiên biến mất.
“Không đâu, không có gì quan trọng.” Triệu Duật Hành mở miệng.
“Thật hay giả vậy?” Thẩm Thư Dịch lại không tin.
Tất nhiên, điều càng quan trọng hơn chính là cậu cũng thấy việc bản thân đến tìm Triệu Duật Hành có phần đột ngột, dựa theo tính cách của cậu, hẹn hò đều phải thông báo trước.
Nhưng không có cách nào, một liều thuốc hai mươi tư triệu tệ này của Thẩm Luật quá mạnh, Thẩm Thư Dịch nhất định phải lập tức tỏ thái độ ủng hộ mối liên hôn này với anh trai, như vậy mới có thể đảm bảo được kim cương của cậu sẽ không không cánh mà bay!