Chương 35

Triệu Duật Hành nhận được hình ảnh đầu tiên, là một bức hình tự chụp do Thẩm Thư Dịch gửi tới.

Một bức ảnh được chụp từ camera trước, chụp được cái đỉnh đầu tròn trịa của Thẩm Thư Dịch, còn có đôi mắt chưa hết tức giận, rất căm hận mà nhìn chằm chằm vào ống kính.

Giống như mấy con mèo trong nhà nghịch điện thoại, không cẩn thận dí sát vào camera rồi chụp ảnh.

Chưa đến 0,1 giây, Thẩm Thư Dịch đã thu hồi.

[Mẹ nó! Vừa rồi tôi quên xoay camera! Không cho phép anh lưu lại!]

Muộn rồi, Triệu Duật Hành chỉ dùng có 0,05 giây đã lưu lại bức ảnh selfie này.

Hắn trả lời Thẩm Thư Dịch với vẻ kinh ngạc: [Ảnh gì? Không nhìn thấy.]

Thẩm Thư Dịch nhẹ nhàng thở phào.

Cậu lúng túng đến mức da dầu tê dại, thực sự là người xui xẻo thì uống nước cũng tê răng.

Suýt chút nữa đã truyền ra ngoài bức ảnh selfie xấu xí đến không chịu nổi của bản thân rồi, còn là ảnh gốc!

Phải biết rằng, cậu là kiểu đàn ông sau khi bị xe đâm đến mức bay xa mười mét thì cũng phải lết đến bên cạnh điện thoại và xóa toàn bộ ảnh selfie.

Gánh nặng thần tượng không chỉ nặng một cách bình thường thôi đâu.

Bức ảnh thứ hai mới là ảnh vị trí chính xác mà Thẩm Thư Dịch gửi cho hắn.

Triệu Duật Hành phóng to hình ảnh để nghiên cứu một chút, phát hiện ra Thẩm Thư Dịch đã lái xe đến thư viện của Đại học Vân Cảng rồi.

Vị trí kia quả thực có chút vắng vẻ, cho dù là sinh viên đã học một học kỳ ở Đại học Vân Cảng thì cũng có không ít người lạc đường quanh chỗ đó.

Nhớ lại thái độ vừa rồi của mình với Thẩm Thư Dịch, trong lòng Triệu Duật Hành có phần áy náy.

Nhưng Triệu Duật Hành điều chỉnh tâm trạng của mình rất nhanh.

Hắn không cần cảm thấy áy náy với nhà tư bản phá hủy nhà của dân, như vậy rõ ràng là đang phản bội giai cấp chủ nghĩa vô sản.

Muốn tìm được Thẩm Thư Dịch cũng không khó.

Dường như cậu trời sinh đã mang theo ánh sáng, đi đến chỗ nào cũng như mặt trời nhỏ lấp lánh trong đám người.

Sự thu hút của Thẩm Thư Dịch đối với đám người giống như ánh lửa hấp dẫn cánh bướm, chỉ trong chốc lát, Triệu Duật Hành đã tìm được Thẩm Thư Dịch trong đám người đông đúc.

Ở cửa chính của thư viện Đại học Vân Cảng, một chiếc siêu xe Ferrari được phun sơn trang trí rất kiêu ngạo đỗ lại.

Thân xe bóng loáng rực rỡ lại rất phô trương, phần đầu biển số xe đặt riêng là tên viết tắt của chủ xe, phía sau là một chuỗi số “1” ngông cuồng không biên giới, đoán chừng chỉ riêng cái biển số xe này cũng có thể mua nhà ở Vân Cảng rồi.

Thẩm Thư Dịch cứ như vậy mà không coi ai ra gì, dựa trên thân xe Ferrari mà chơi điện thoại.

Không ánh mắt của người lui tới nào có thể di chuyển khỏi người cậu.

Hôm nay đến đây, cậu mặc một cái áo khoác nhỏ màu đen, để lộ ra vòng eo nhỏ xíu mềm mại. Bên trong là một cái áo sơ mi tơ lụa kiểu cardigan, bên trong phần cổ áo mở rộng là một cái áo trong ren trắng bó sát người, l*иg ngực trắng tuyết như ẩn như hiện. Thắt lưng được thay bằng vài dải lụa trắng mảnh dài, buộc hờ ở ngang hông, phần thừa thì rủ xuống lộn xộn, gần như chạm đất.

Cổ thiên nga thon dài trắng trẻo cũng được quấn một chiếc khăn lụa ren cùng kiểu, trên sống mũi cao đeo một cặp kính râm mắt mèo đầy phô trương, gần như che khuất nửa khuôn mặt.

Thân dưới là một cái quần bò rách rất rộng rãi, tổng thể phong cách mang hơi hướng Rococo, tinh xảo quý phái, lại có chút lười biếng tản mạn.

Cậu chủ hài lòng cảm nhận, cậu luôn quen với việc làm trung tâm thị giác của người khác, làm tiêu điểm hấp dẫn nhất, trạng thái còn tự nhiên hơn siêu sao người mẫu hạng A.

Khí chất vừa đẹp trai vừa phong độ, khi không nói lời nào còn cho người ta có cảm giác rất lạnh lùng khó lại gần.

Có rất nhiều người vụиɠ ŧяộʍ dùng điện thoại quay cậu, lại không có một ai dám đi tới bắt chuyện.

Vẻ xinh đẹp khoa trương của Thẩm Thư Dịch vô cùng sắc bén.

Trên đường đi qua đó, Triệu Duật Hành nghe được các học sinh xì xào bàn tán.

“Mẹ nó, người này là ai vậy? Minh tinh à? Thật đẹp.”

“Cứu mạng, giá lăn bánh của chiếc Ferrari của cậu ta lên đến năm triệu tệ đấy!”

“Biết cách ăn mặc quá, người này có phải sinh viên của khoa Mỹ Thuật bên cạnh không?”

“Tỉnh táo lại đi, Đại học Vân Cảng của chúng ta lấy đâu ra khoa Mỹ Thuật chứ, có lẽ là cậu ấm nhà giàu nào đó tới đón bạn gái rồi...”

“... Ôi, kết thúc rồi.”

“? Người chị em, cậu không thấy có gì không đúng à? Nơi này là thánh địa của việc học mà?”

...

Những tiếng cảm thán hoặc lớn hoặc nhỏ truyền vào trong tai Triệu Duật Hành, Triệu Duật Hành ngẩng đầu nhìn lại.

Có đẹp đến vậy không?

Cảm giác cũng khá tốt, còn không đẹp bằng bộ vest đen tuyền mà Thẩm Thư Dịch mặc trong căn biệt thự ở vịnh Tiên Thủy lần trước, toàn thân chỉ tô điểm bằng một bông hoa nhài nhỏ màu trắng trên l*иg ngực.

Thanh lịch sạch sẽ, lễ độ tuấn tú, vòng eo cũng rất nhỏ.

Thẩm Thư Dịch đã chú ý tới Triệu Duật Hành ở xa nhưng cậu không lên tiếng chào hỏi.