Chương 34

Nhân viên phục vụ lên tiếng cắt ngang liên tưởng đáng sợ của hắn: “Chào anh, anh muốn gọi trà sữa gì ạ?”

Triệu Duật Hành hoàn hồn, gọi theo yêu cầu của Thẩm Thư Dịch: “Hai cốc size lớn, một cốc 30% đường, một cốc 70% đường.”

Suy nghĩ một chốc, Triệu Duật Hành lại bổ sung: “Không bỏ xoài.”

Nhân viên phục vụ: “Vâng.”

Mua trà sữa xong, Triệu Duật Hành gửi tin nhắn cho Thẩm Thư Dịch: [Cậu đang ở đâu?]

Không phải nói còn nửa tiếng nữa là đến sao, bây giờ đã bốn mươi phút trôi qua rồi.

Thẩm Thư Dịch trả lời rất nhanh: [.]

Không rõ tại sao.

Nhưng Triệu Duật Hành có linh cảm chẳng lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo Thẩm Thư Dịch gửi một icon đậu nành tủi thân chọc hai ngón tay vào nhau, lời nói ra không lý lẽ nhưng giọng điệu thì rất hùng hồn: [Hình như tôi bị lạc đường rồi.]



Triệu Duật Hành: […]

Thẩm Thư Dịch: [?Anh có ý gì hả? Có phải anh đang cười nhạo tôi là đồ mù đường đúng không?]

Triệu Duật Hành cảm thấy hơi bất lực, đồng thời cũng thấy hành động của mình bây giờ không như bình thường.

Mỗi ngày hắn có biết bao nhiêu là việc phải làm, vậy mà lại thật sự đứng đây mua trà sữa cho cậu chủ không hiểu nỗi khổ của dân thường.

Hơn nữa cậu chủ này chính là đầu sỏ khiến hắn phải quay cuồng đi làm kiếm tiền mỗi ngày.

Đúng là lãng phí thời gian của hắn.

Triệu Duật Hành mất kiên nhẫn, không chiều theo cậu nữa: [Mười phút nữa tôi có tiết học, tôi để trà sữa của cậu ở trong tiệm, cậu tự tới lấy đi.]

Thẩm Thư Dịch: ?

Cậu vội vàng gửi tin nhắn thoại: “Không được. Tôi không tìm được đường, anh không thể đến đón tôi sao?”

Người gì vậy chứ!

Làm gì có ai hẹn hò nửa chừng lại bỏ lên lớp học?

Tiết học đó dạy hắn trường sinh bất tử hay sao hả? Còn có kiến thức cần học nào quan trọng hơn cả Thẩm Thư Dịch cậu sao?

Triệu Duật Hành chẳng buồn để ý nữa.

Cậu đúng là tuỳ hứng, nhưng hắn cũng không có lý do gì để chiều theo cậu mãi.

Thẩm Thư Dịch lại gửi cho Triệu Duật Hành mấy tin nhắn nữa, đáng tiếc tất cả đều như đá chìm đáy biển.

Cậu tức muốn chết, suýt thì gọi điện thoại khủng bố hắn nhưng lại nhớ ra Triệu Duật Hành không phải anh trai cậu, chẳng có lý do gì để cậu sai bảo như nô ɭệ.

Thẩm Thư Dịch đứng trong sân trường đại học xa lạ, nghĩ tới việc mình chạy đến tìm Triệu Duật Hành từ ngàn dặm xa xôi, kết quả lại bị người ta bỏ mặc.

Trong thoáng chốc, Thẩm Thư Dịch cảm thấy hơi ấm ức.

Mẹ nó, tất cả là tại cậu bị viên kim cương hai mươi bốn triệu tệ làm mụ mị đầu óc.

Bồi dưỡng tình cảm cái quái gì! Cậu không muốn nói chuyện với Triệu Duật Hành nữa.

Ai ngờ giây tiếp theo có cuộc gọi WeChat đến, tình thế đảo ngược, lần này là Triệu Duật Hành gọi đến.

Thẩm Thư Dịch cười khẩy, hậm hực nhấn nút nghe.

Giọng nói bất đắc dĩ của Triệu Duật Hành truyền tới: “Cậu đang ở đâu?”

Thẩm Thư Dịch im lặng: “…”

Triệu Duật Hành cau mày: “Nói chuyện.”

Thẩm Thư Dịch: “…”

Lần đầu tiên Triệu Duật Hành gọi tên cậu: “Thẩm Thư Dịch?”

Cậu gặp chuyện gì sao?

Không ngờ Thẩm Thư Dịch lại gửi tin nhắn WeChat cho hắn, Triệu Duật Hành mở ra xem, thở dài một hơi thật sâu.

Thẩm Thư Dịch: [Vừa rồi tôi đã thề độc, trong hôm nay sẽ không nói chuyện với anh. (đậu nành mỉm cười)]

Triệu Duật Hành: “Giận đến mức đó luôn à?”

Thẩm Thư Dịch: [Giận cực kỳ. Lúc nãy lửa giận của Thẩm Thư Dịch suýt chút nữa có thể đốt trụi cảng Victoria.]

Triệu Duật Hành suýt thì cười thành tiếng, hắn cố nén lại, cảm thấy vui mừng thay cho các cư dân dọc bờ cảng Victoria còn sống sót, nói: “Vậy phải làm sao đây? Không nói chuyện được thì nhắn tin có được không.”

Thẩm Thư Dịch nói: [Được.]

Triệu Duật Hành cũng hết cách với cậu, bất lực nói: “Chụp ảnh chỗ cậu đang đứng gửi cho tôi, tôi tới đón cậu.”

Tác giả có lời muốn nói:

Chớ chọc giận mèo con, nếu không mèo con sẽ huỷ diệt cảng Victoria.