Chương 33

Tiết toán cao cấp nhanh chóng kết thúc, Triệu Duật Hành thu dọn sách vở qua loa, đeo ba lô ngay ngắn trên vai rồi ra khỏi lớp.

Mấy cô gái ngồi ở hàng ghế sau đã chăm chú nhìn Triệu Duật Hành hồi lâu, thấy hắn đứng lên ra ngoài thì bất chấp tất cả, vội vàng đứng dậy chỉnh lại lớp trang điểm và váy áo rồi cùng chạy theo.

Triệu Duật Hành bị chặn ở cửa, ngẩng đầu lên thì thấy ba bạn học nữ trẻ trung xinh đẹp… Không quen biết.

Phản ứng đầu tiên của hắn là từ chối: “Tôi không làm sim.”

Đại học Vân Cảng có rất nhiều đàn chị và đàn em làm nghề bán sim điện thoại, đồng thời kiếm lời từ đó.

Sở dĩ Triệu Duật Hành biết rõ như vậy là vì trước đây hắn đã từng làm nghề này.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Ừ.

Cô gái đỏ mặt: “Không phải, không phải làm thẻ, chuyện là, bạn học Triệu, mình, chuyện đó…”

“À.” Triệu Duật Hành chợt hiểu ra, lạnh nhạt nói: “Tôi cũng không tham gia câu lạc bộ.”

Không phải hắn đang giả vờ là một anh trai lạnh lùng ngầu lòi, mà là vì hắn đi làm thêm bận vô kể, hoàn toàn không có thời gian tham gia mấy hoạt động ngoại khoá này.

Bệnh của ông nội cần người chăm sóc, không thuê nổi hộ lý nên hắn phải tự mình lo liệu.

Cô gái: “…”

Cô gái lí nhí: “… Cũng không phải mời cậu tham gia câu lạc bộ.”

Triệu Duật Hành: ?

Giọng cô gái nhỏ như muỗi kêu, mặt đỏ như sắp nhỏ ra máu, nói rì rầm: “Chuyện là mình, mình có thể thêm WeChat của cậu được không.”

Triệu Duật Hành không hiểu phong tình, kinh ngạc hỏi lại: “Tại sao?”

Cô gái: …

… Hả?

“Tại sao lại muốn thêm WeChat của tôi?” Triệu Duật Hành nghiêm túc hỏi cô gái: “Cậu không mời tôi làm sim, cũng không mời tôi tham gia câu lạc bộ, vậy cậu thêm WeChat của tôi làm gì?”

Hắn hỏi rất nghiêm túc, còn cô gái đã sắp ngất đến nơi.

Bạn của cô gái thật sự không thể nhìn tiếp được nữa, mạnh tay kéo cô gái đi, đi rất xa rồi mà cô bạn kia vẫn còn tức tối mắng chửi: “Mình đã nói với cậu rồi, Triệu Duật Hành là một tên trai thẳng, vậy mà cậu vẫn không từ bỏ ý định xin WeChat của cậu ấy! Cậu có biết hoa khôi khoa Ngoại ngữ thê thảm cỡ nào không, cô ấy bị từ chối thẳng thừng trước mặt mấy trăm người đó! Cô ấy là bài học cho cậu! Là kết cục bi thảm của cậu!”

Cô gái: “Hức. Nhưng cậu ấy thật sự đẹp trai chết đi được…”

“Đồ mê trai! Đồ háo sắc!” Cô bạn nói: “Dù sao thì mình nói cho cậu biết, Triệu Duật Hành có đẹp trai đến mấy cũng vô dụng, trừ khi ông trời mở mắt thả một cô vợ từ trên trời rơi xuống cho cậu ấy, nếu không với cái tính đó thì xác định độc thân cả đời đi.”

Triệu Duật Hành: …

Có thể đi xa thêm chút nữa rồi mắng được không, hắn nghe được đấy.

Chuyện ngoài lề này làm hắn muộn mất năm phút, Triệu Duật Hành nhìn đồng hồ đeo tay, đi đến tiệm trà sữa mà Thẩm Thư Dịch chỉ định mua trà sữa trước.

Triệu Duật Hành thấy hơi khó hiểu, rõ ràng trước giờ cậu chưa từng tới Đại học Vân Cảng, sao lại biết ở đây có một tiệm trà sữa kiểu Vân Cảng.

Về việc này, Thẩm Thư Dịch tỏ vẻ: Ôi trời cái đồ quê mùa này, anh không lướt Tiểu Hồng Thư hả?

Triệu Duật Hành đã có thể tưởng tượng ra giọng điệu giả vờ sụp đổ của Thẩm Thư Dịch, cảm thấy cậu làm màu hơi quá nhưng cũng thấy khá thú vị.

Hoặc là… Dễ thương?

Dừng.

Dừng lại.

Nụ cười của Triệu Duật Hành lập tức tắt ngấm, hắn nghiêm túc nghi ngờ về gu thẩm mỹ của mình.

Một gã tư bản lạnh lùng tàn nhẫn, cưỡng ép dân lành, làm giàu bằng cách bất nhân thì sao xứng được gọi là dễ thương?

Vậy thì Elon Musk cũng có thể được khen là xinh xắn đấy.