Chương 31

Thẩm Luật uống mấy hớp trà mới đè được cơn giận, anh vừa bất lực vừa buồn cười.

Nghĩ đến chuyện vừa rồi đang đánh golf, nếu không nhờ đối tác làm ăn đùa giỡn nhắc đến việc Thẩm Thư Dịch lên mạng bán túi, anh thật sự sẽ bỏ lỡ tin tức này, chẳng hay biết gì.

Giọng Thẩm Luật rất ôn hoà: “Đêm hôm không ngủ lại đi làm mấy chuyện này chọc tức anh à?”

Thẩm Thư Dịch không phục: “Em làm gì chọc tức anh? Vốn là em không thích chiếc túi đó nên mới bán thôi.”

Thẩm Luật nghe xong thì nghi ngờ hỏi lại: “Thật không?”

Thẩm Thư Dịch mặt không đổi sắc: “Thật mà!”

Đương nhiên là giả.

Thẩm Luật biết chuyện cậu bán túi rồi bị giới truyền thông Vân Cảng cười nhạo thì cùng lắm chỉ bị mắng vài câu.

Nhưng nếu để anh biết cậu bán đồ lấy tiền tống cổ Triệu Duật Hành đi, anh trai cậu không chỉ mắng mấy câu đơn giản như vậy đâu.

Thẩm Thư Dịch không thể hiểu nổi.

Nếu Thẩm Luật đã mong muốn cuộc hôn nhân này đến vậy thì sao không tự mình làm lấy đi.

“Chẳng phải trước kia những thứ em không thích, em chơi chán rồi đều để trong phòng quần áo cho bám bụi à?” Thẩm Luật kiên nhẫn hỏi: “Sao bây giờ lại bày thêm trò thế?”

Thẩm Thư Dịch hùng hồn đáp: “Em thấy trước kia em làm vậy rất lãng phí.”

Thẩm Thư Dịch thấy có cơ hội bèn bám theo ngay lập tức, tung chiêu nịnh hót kiểu mèo: “Anh ơi, bây giờ anh vừa mới tiếp quản nhà họ Thẩm mà, em lo mấy ông già trong hội đồng quản trị bắt nạt anh lắm. Anh xem em ngoan chưa này, em nghĩ cách giúp anh tiết kiệm tiền, không gây thêm phiền phức, bớt tiêu tiền của anh để anh toàn tâm toàn ý lo chuyện tranh giành tài sản á!”

Thẩm Luật buồn cười: “Tranh giành tài sản gì chứ? Anh giành về chỉ để đứa phá của nào đó tiêu sạch thôi à?”

Thẩm Thư Dịch nghe Thẩm Luật nói bóng gió mình thì không vui.

Song nghĩ lại thì Thẩm Luật đã lớn tuổi, không vợ không con, bao nhiêu năm nay tiền kiếm được... Đúng thật là chỉ để mình cậu tiêu hết.

Một mình Thẩm Thư Dịch tiêu tiền bằng mười người cộng lại.

Lúc trước mấy tờ báo Vân Cảng còn cười nhạo cậu, nếu cậu cứ tiêu tiền kiểu đó, sau này có khi Thẩm Luật phải kiếm cả tiền âm phủ mới đủ cho cậu tiêu.

Meo!

Độc mồm quá đi!

Thẩm Thư Dịch còn định nói thêm gì đó, lươn lẹo chuyển chủ đề sang “Anh ơi anh mở khoá thẻ tín dụng cho em được không”, Thẩm Luật đã mở miệng trước: “Được rồi. Em cũng lớn rồi, tự biết nhất cử nhất động của mình đều đại diện cho nhà họ Thẩm, sau này bớt tranh cãi với cư dân mạng đi.”

Thẩm Thư Dịch: ? Em đâu có tranh cãi với cư dân mạng, cư dân mạng mắng em, em chỉ phản công một cách rất bình thường thôi mà...

Thẩm Thư Dịch muốn phản bác lại, mặt đỏ bừng lên: “Em...”

Thẩm Luật cắt ngang, không để cậu nói hết: “Anh đã bảo người ở Christie’s đấu giá cho em một viên hồng ngọc mười sáu carat, anh không rõ mấy thứ đó lắm. Em thiếu một cái trâm cài áo đúng không, anh bảo chú Lâm đến bán đảo lấy, tối nay sẽ mang đến vịnh Tiên Thuỷ.”

Thẩm Thư Dịch: .

Thẩm Thư Dịch: !

Viên hồng ngọc mười sáu carat.

Hai mươi bốn triệu tệ.

Thẩm Thư Dịch lập tức quên sạch những gì đang định nói gì, cậu nở nụ cười ngọt ngào, õng ẹo nói: “Vâng ạ. Em thích lắm luôn đó, cảm ơn anh trai nhiều, Tiểu Thẩm sẽ mãi mãi ghi nhớ ân tình này của anh.”

Thẩm Luật khẽ cười, anh đã quá quen với tuyệt kỹ trở mặt này của cậu, sau đó anh nghiêm giọng: “Tiểu Thư, bây giờ chuyện quan trọng nhất của em là giải quyết cho xong việc hôn nhân. Anh không muốn ép buộc quá đáng nhưng em cũng nên thường xuyên liên lạc với cậu con trai nhà họ Triệu, bồi dưỡng tình cảm.”

“Vâng, không thành vấn đề.”

Có viên hồng ngọc hai mươi bốn triệu tệ chui vào tay, Thẩm Thư Dịch cảm thấy trên thế giới này không cửa ải nào là không vượt qua được.

Sau khi cúp máy, Thẩm Thư Dịch cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.

Thẩm Thư Dịch cầm điện thoại gửi tin nhắn WeChat cho Triệu Duật Hành: [Anh đang ở đâu?]

Triệu Duật Hành trả lời rất nhanh, hẳn là không đi làm thêm: [Ở trường.]

Thẩm Thư Dịch: [Gửi địa chỉ cho tôi.]

Triệu Duật Hành: [?]

Triệu Duật Hành: [Cậu muốn làm gì?]

Thẩm Thư Dịch: [Bồi dưỡng tình cảm với anh.]

Triệu Duật Hành: [?]

Có lẽ đối phương đã rung động, mười mấy giây rồi vẫn chưa đáp lại.

Một phút sau, Triệu Duật Hành trả lời: [Tình cảm gì? Cậu hận tôi?]

Ôi.

Họ Triệu vẫn còn nhớ chuyện tối hôm qua.

Có điều đó đã là last time rồi.

Giờ đây, chỉ cần tưởng tượng đến khoảnh khắc được sở hữu viên hồng ngọc hơn hai mươi triệu tỏa sáng lấp lánh, ngay cả việc trả lời tin nhắn WeChat của Triệu Duật Hành cũng khiến Thẩm Thư Dịch trở nên vui vẻ và dịu dàng hẳn.

Thẩm Thư Dịch: [Làm gì có.]

Thẩm Thư Dịch: [Bây giờ tôi rất rất yêu anh.]

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Triệu vừa ra khỏi thôn Tân Thủ đã gặp phải.

Góc nhìn của Tiểu Triệu: Có phải cậu chàng xinh đẹp giàu có này... Đang thích mình không nhỉ (trầm tư).

Mà bé cưng Thư Dịch, rốt cuộc em yêu anh Triệu hay là yêu hồng ngọc... Tiểu Triệu đau lòng sắp mất luôn tên thật, biến thành anh Hồng Ngọc rồi...