Ngày hôm sau, Thẩm Thư Dịch ngủ thẳng đến mười giờ sáng mới dậy.
Cậu bị tiếng thông báo từ điện thoại đánh thức.
Lúc tỉnh ngủ Thẩm Thư Dịch hơi cáu kỉnh, cậu vốn đã bực sẵn, bị thông báo làm thức giấc thì càng thêm phiền lòng.
Bệnh hoàng tử phát tác, ai khuyên cũng vô ích.
Cậu bèn có ý định tìm một kẻ xui xẻo trong danh bạ WeChat để tóm đầu chửi một trận tơi bời.
Nhưng khi mở WeChat ra, nhìn thấy tin nhắn cuối cùng của kẻ xui xẻo đó, Thẩm Thư Dịch sững người.
Lục Chi Vi: [Vãi baby ơi, cậu lại lên trang nhất báo Vân Cảng nữa kìa?]
Thẩm Thư Dịch: ?
Dạo gần đây cậu không tham dự show thời trang, cũng không đi xem triển lãm trang sức, giới truyền thông Vân Cảng lấy tin từ đâu mà đưa cậu lên trang nhất?
Cậu bỗng có linh cảm chẳng lành, mở đường link Lục Chi Vi gửi tới.
Tiêu đề giật gân đặc trưng trên trang nhất báo Vân Cảng đập thẳng vào mặt:
[Phong ba nhà họ Thẩm! Cậu ba sa cơ phải bán túi tự cứu? Phải chăng cậu cả và cậu hai đã thắng trong cuộc chiến tranh giành tài sản?]
[Cậu ba Thẩm biến thành “vua bán hàng Carousell”, cư dân mạng cười, hỏi: Lần sau định livestream bán gì thế? Nhà tổ nhà họ Thẩm?]
[Cười nổ đầu! Cậu ba Thẩm sa cơ đến mức phải bán túi mưu sinh, cư dân mạng bồi thêm một dao: Nếu biết có ngày hôm nay thì lúc trước đã vơ vét thêm vài chiếc Hermes rồi!]
[Khúc bi ai giới nhà giàu! Cậu ba Thẩm đổi tên thành “Hoàng tử Cá Muối”!]
...
Hoàng, Hoàng tử Cá Muối?
Trước mắt Thẩm Thư Dịch tối sầm, suýt thì thở không ra hơi.
Bình tĩnh, bình tĩnh nào.
Hít thở sâu, đúng, đúng, hít thở sâu...
Thẩm Thư Dịch vỗ về vị trí trái tim, cố gắng trấn tĩnh.
Cậu cố dằn cơn giận chực chờ bùng nổ, lướt xem mấy bài báo.
Đám paparazzi Vân Cảng rảnh rang cả ngày lẫn đêm hả? Nhìn chằm chằm mình hai tư trên hai tư? Rõ ràng tối hôm qua mình đã xoá Cá Muối rồi mà!
Hơn nữa.
... Cái gì là bán túi tự cứu?
... Cái gì là livestream bán nhà tổ?
Toàn là bịa đặt! Tức chết rồi!
Thẩm Thư Dịch đang định gọi cho mấy toà soạn báo quen biết, sau đó báo cáo rồi xoá sạch mớ tin tức sai sự thật này.
Kết quả cậu còn chưa bấm gọi thì cuộc điện thoại của Thẩm Luật đã đến trước.
Thẩm Thư Dịch: “...”
Nhận, hay không nhận?
“Tút” một tiếng, Thẩm Thư Dịch nhấn nút nghe máy.
Thẩm Luật: “Thẩm Thư Dịch!”
Thẩm Thư Dịch: “Xin chào, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng bấm phím 1 để để lại tin nhắn thoại.”
Thẩm Luật tức đến bật cười: “Nói tiếng phổ thông tốt quá nhỉ? Chẳng trách lại dùng ứng dụng của Đại Lục thành thạo đến vậy, nhà họ Thẩm cắt ăn cắt uống của em à? Đến nỗi em phải bán túi trên sàn đồ cũ?”
Thẩm Thư Dịch: “.”
Ha ha, vốn dĩ là đang cắt xén ăn mặc của em mà.
Mở lại thẻ tín dụng cho em, bây giờ, lập tức, NOW!