Chương 3

Thẩm Luật vừa lên tiếng, khí thế của Thẩm Thư Dịch lập tức không còn được như cũ nữa, cậu co rúm lại.

Cái kim cài áo Cartier đính kim cương 34 carat sắp bị đập thì cái tay của cậu khựng lại, không đập xuống nữa.

Đương nhiên chủ yếu là vì cái kim cài áo này là đồ của cậu, đập cũng hơi đau lòng.

Mặc dù vừa nãy Thẩm Thư Dịch nổi điên đòi đánh đòi gϊếŧ, nhưng đến khi anh cả thực sự nói chuyện, cậu vẫn hơi sợ.

Không vì điều gì khác, Thẩm Thư Dịch ra đời quá muộn, nhỏ hơn anh cả trọn vẹn mười tuổi.

Lúc đập phá khóc lóc, đôi mắt hoa đào hẹp dài mở ra tròn xoe, khóe mắt hếch lên, hốc mắt đỏ bừng vì tức giận, trên hàng mi còn vương vài giọt nước mắt khóc thương cho tình yêu tự do đã chết của mình.

Tổng hợp lại cùng một chỗ, tạo nên vẻ kiêu căng khó nói thành lời.

Bị liếc một cái, trong lòng còn hơi ngứa ngáy.

Mấy người trẻ tuổi vai vế thấp của nhà họ Thẩm lén lút nhìn trộm, nuốt nước bọt không đúng thời điểm, tim đập như sấm, vội vàng cúi đầu.

Sau khi đập vỡ tượng trang trí phật thủ bằng đá bạch ngọc xong, Thẩm Thư Dịch đã tìm ra cách nắm thóp anh cả của cậu, không do dự mà đập thêm một bức tượng Bé Trai Nghịch Nước làm từ phỉ thúy...

Thực ra bên cạnh còn có một bức tượng Quan Âm bằng ngọc có giá trị cao hơn, nếu xô vỡ nó thì chắc chắn anh cả lạnh lùng vô tâm của cậu sẽ càng đau lòng hơn.

Tuy Thẩm Thư Dịch ngang ngược thật nhưng trong lòng lại vô cùng mê tín, rất tôn trọng Quan Âm Bồ Tát, bởi vậy cậu tránh tượng Quan Âm rồi đập những món đồ khác.

Cũng coi như vẫn còn một chút lý trí.

Trong chốc lát, trong tang lễ chỉ còn âm thanh phát điên của Thẩm Thư Dịch.

Họ hàng đứng ở bên cạnh không dám nói một câu nào.

Thẩm Thư Dịch xô ngã hết đồ vật trong tầm tay mà vẫn chưa đã cơn điên.

Con ngươi xinh đẹp đảo một vòng, nhìn chằm chằm vào một tấm bình phong hàng thêu Quảng Đông cách đó không xa.

Đầy đủ bốn mặt, kỹ thuật tinh xảo lộng lẫy, là đồ cổ cuối thời nhà Thanh.

Thẩm Thư Dịch biết thứ này chắc chắn là món báu vật quý giá nhất của anh cả, thế là cậu chuẩn bị tinh thần muốn đẩy ngã nó.

Tốt nhất là đổ nát luôn, cậu không vui thì ai cũng đừng hòng sống yên.

Tới bước này rồi, anh cả nhà họ Thẩm, Thẩm Luật mở miệng.

“Đủ rồi!” Thẩm Luật đứng lên quát lớn: “Hơn hai mươi tuổi rồi còn làm loạn ở tang lễ của ông nội thế này, em cho rằng em vẫn là trẻ con ba tuổi à?”