Chương 29

Triệu Duật Hành nghi ngờ bản thân làm việc quá muộn nên sinh ra ảo giác.

Nếu không sao Thẩm Thư Dịch lại gửi một tin nhắn chẳng rõ đầu đuôi ra sao cho hắn giữa đêm hôm khuya khoắt.

Hắn nhìn kĩ lần nữa, tin nhắn đã được thu hồi.

Triệu Duật Hành: ?

Triệu Duật Hành quả thật có hơi tò mò, bèn đáp lại: [Hận nhiều cỡ nào?]

Thẩm Thư Dịch: [Zzz...]

Triệu Duật Hành: [...]

Không muốn trả lời nên giả vờ ngủ đúng không.

Triệu Duật Hành nhìn mấy giây rồi bỗng nhiên bật cười.

Hình như Thẩm Thư Dịch không lạnh lùng xa cách như giới truyền thông vẫn thường nói.

Có lúc còn, rất đáng yêu?

...

Thẩm Thư Dịch vừa gửi tin nhắn WeChat được mấy giây đã thu hồi, không ngờ Triệu Duật Hành vẫn đọc được.

May mà thái độ của đối phương vẫn ổn, hình như không tỏ vẻ tức giận.

Tính tình dễ chịu thật đấy, nhẫn nhịn giỏi vậy sao?

Phỉ phui, có cái cớt ấy!

Thẩm Thư Dịch hoàn hồn lại, nhớ đến những chuyện Triệu Duật Hành đã làm với mình trong mơ, lại nhớ đến việc hắn chia rẽ đôi uyên ương là cậu và Kelly, đúng là tội ác tày trời!

Nghĩ vậy, cảm giác áy náy còn sót lại vì nửa đêm gửi tin nhắn WeChat mắng người của Thẩm Thư Dịch cũng biến mất.

Giấc ngủ của cậu vốn nông, chỉ mới ngủ ba, bốn tiếng, trong chốc không thể ngủ lại ngay được.

Chế độ ngủ trên điện thoại được tắt đi, đủ loại tin nhắn từ các nền tảng thi nhau kéo tới, trong đó nổi bật nhất là tin nhắn từ ứng dụng Cá Muối.

Thẩm Thư Dịch thấy tin nhắn của người mua thì hơi ngạc nhiên.

Mới mấy tiếng thôi mà đã có người muốn mua chiếc túi này rồi ư?

Không hổ là Kelly mà cha yêu thích nhất!

Trong lòng cậu vô cùng đắc ý, càng thêm khẳng định gu thẩm mỹ của bản thân.

Quả nhiên không ai có thể bỏ lỡ một chiếc túi đẹp được!

Kết quả là vừa bấm vào xem, bình luận trên Cá Muối khiến Thẩm Thư Dịch trợn tròn mắt.

[Cười chớt, phông bạt tới tận Cá Muối rồi.]

[Em biết Cá Muối có bán hàng nhái nhưng em không ngờ người mua hàng nhái to gan cỡ vậy luôn á?]

[... Cạn cả lời, ní ơi ní có biết cái túi ní đăng lên đây cả châu Á chỉ có ba chiếc không?]

[Ngày nào cũng được chứng kiến sự đa dạng của mấy nhỏ bán ngốc nghếch]

[Muốn làm màu khoe khoang thì rẽ trái đến Tiểu Hồng Thư ok?]

?

Thẩm Thư Dịch thật sự không dám tin những gì mình vừa thấy.

Một loạt bình luận, lại toàn là bình luận chửi cậu!

Cậu, cậu ấm cành vàng lá ngọc nhà họ Thẩm, trong vòng tròn xã giao có lúc nào không được người ta vây quanh tâng bốc?

Ai ai cũng a dua nịnh hót cậu, đã bao giờ trông thấy bình luận đắng lòng của cư dân mạng thế này!

Trong tích tắc, tâm trạng vừa ổn định của cậu lại bùng nổ.

Cậu lần lượt trả lời:

[Điên à? Thì nó là thật mà.]

[Đúng vậy, bởi vì cả châu Á chỉ có ba chiếc nên tôi mới để giá 1,5 triệu tệ đấy!]

[Ai làm màu? Đây chỉ là chuyện thường ngày của tôi thôi.]

Câu cuối cùng được gửi đi, người mua trên Cá Muối lập tức xúm lại công kích.

[666666]

[Diễn như không diễn]

[Giả vờ bị sét đánh]

Thẩm Thư Dịch: ...

“A a a a a a a a!”

Nửa đêm, một cô bảo mẫu thử việc ở trong phòng dành cho bảo mẫu ở tầng một lập tức bừng tỉnh, vội đeo kính chạy ra: “Cậu chủ làm sao vậy? Động đất rồi! Cậu chủ ơi?”

Sau đó chú Lâm bình tĩnh chặn cô bảo mẫu lại ở ngay cửa, nói với vẻ tập mãi thành quen: “Đừng lo, không sao hết, chuyện bình thường thôi.”

Bảo mẫu: ?

Thật sao, nhưng hôm nay cậu ba đã hét thảm thiết những hai lần rồi?

Chú Lâm vẫn bình tĩnh nhìn đồng hồ quả quýt: “Giờ này, chuyện có thể khiến cậu ba phát điên chỉ có gây gổ cãi nhau với cư dân mạng rồi thua thảm thôi.”

Bảo mẫu: ?

Chú Lâm vỗ vai cô ấy: “Cháu còn trẻ, làm ở nhà họ Thẩm lâu rồi sẽ biết thôi.”

Cô bảo mẫu hết sức lo sợ: “... Vâng, vâng ạ.”

Thẩm Thư Dịch giận tới nỗi xoá Cá Muối ngay tại chỗ.