Chương 28

Cậu ba chẳng thèm nghiên cứu thị trường chút nào, ngồi trong phòng quần áo chụp bừa bốn, năm, sáu, bảy, tám tấm hình chiếc túi Kelly rồi đăng hết một lượt.

Cả châu Á không có đến năm chiếc túi này, cậu tin rất nhanh sẽ có người mua nó.

Chỉ là sau khi chụp xong, cậu cầm chiếc túi ngắm nghía ngang dọc, yêu thích không nỡ buông tay.

Giây tiếp theo, cậu ôm chiếc túi Kelly vào lòng, lệ rơi đầy mặt, thì thầm tự nhủ: “Bé Kelly, đừng trách cha, bây giờ là thời điểm khó khăn nhất của nhà ta, con cũng không muốn cha tìm một người mẹ kế không hiểu gì về nghệ thuật không hiểu gì về con đúng không? Con yên tâm, chờ cha có tiền, cha chắc chắn sẽ chuộc con về ngay TvT!”

Thẩm Thư Dịch yêu thương hết sờ chỗ này lại sờ chỗ khác, nén đau đóng gói chiếc túi Kelly rồi đặt lại trong phòng quần áo.

Mắt không thấy tim không đau, nếu không cậu sợ mình nhìn thêm vài lần nữa sẽ đổi ý.

Dẫu sao thì từ lúc đấu giá cho đến khi về tay, cậu chưa từng đeo nó một lần nào.

Giải quyết xong một chuyện lớn trong lòng, Thẩm Thư Dịch lưu luyến quay về phòng ngủ chính.

Có điều, vừa nghĩ đến việc sắp tới có thể đá Triệu Duật Hành đi, trở lại cuộc sống bình thường của bản thân, hiếm khi cậu không cần uống thuốc ngủ, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Chẳng qua cậu không ngờ mình không hề mơ thấy mộng đẹp mà lại mơ một giấc mơ vô cùng quỷ quái.

Trong mơ, Thẩm Thư Dịch là cậu ấm nhà giàu gia cảnh sa sút, có một cô bạn gái rất yêu cậu tên Kelly.

Hai người là thanh mai trúc mã, quen biết nhau từ thuở còn thơ, đến lúc chuẩn bị đính hôn thì nhà Thẩm Thư Dịch đột nhiên xảy ra biến cố, thiếu nợ hơn trăm triệu!

Vì hạnh phúc của Kelly, Thẩm Thư Dịch quyết định giấu giếm sự thật, chủ động nói lời chia tay!

Hai người hẹn gặp ở cảng biển Victoria, Thẩm Thư Dịch mặt mày xanh xao đi lên cầu, nhìn cô bạn gái Kelly mình đã chờ rất lâu, chầm chậm ngoảnh lại...

Đờ mờ! Sao đầu cô ấy lại là chiếc túi Hermes vậy trời!

Tóm lại, Thẩm Thư Dịch trong mơ không thấy chuyện này có gì kì lạ, cũng không nhận ra bạn gái hình như đã không còn thuộc về loài người nữa...

Thẩm Thư Dịch vẫn nói lời chia tay thương tâm, Kelly (phiên bản đầu là túi Hermes) đau lòng nói: “Thư, anh thật sự muốn bỏ rơi em ư!”

Cậu đau đớn tột cùng: “Xin lỗi em, Kelly, anh không thể mang lại hạnh phúc cho em. Hi vọng em sẽ tìm được người yêu em thật lòng.”

Kelly khóc nức nở: “Thư, em không nghe! Em không muốn rời xa anh!”

Thẩm Thư Dịch cực kỳ sợ hãi: “Trời ơi, em đừng khóc, em có chống nước được đâu!”

Ủa khoan?

Thẩm Thư Dịch còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay mảnh khảnh bất chợt bị tóm lấy.

Cậu ngoái đầu lại, trông thấy Triệu Duật Hành phiên bản Tổng giám đốc độc đoán đang nói với Kelly: “Cô nhìn mà không hiểu sao, Thẩm Thư Dịch đã bị tôi cưỡng đoạt rồi.”

Thẩm Thư Dịch: Sao anh lại có nhiều tiền thế hả?

Thẩm Thư Dịch chưa kịp lên tiếng thì Triệu Duật Hành đã bế cậu lên, cười khẩy: “Hai người không trách ai được, muốn trách thì trách Thẩm Thư Dịch nợ tôi năm trăm nghìn tệ phí chia tay đi.”

Kelly đau đớn khôn xiết, ngã ra đất, duỗi tay kêu gào: “Thư! Đừng rời xa em mà!”

Thẩm Thư Dịch xót xa vô cùng, bị giam cầm trong vòng tay Triệu Duật Hành, nước mắt lã chã, tinh thần sụp đổ nói: “... Bố tổ cái giấc mơ chó má gì thế này!”

Sau đó, Thẩm Thư Dịch trong biệt thự số một vịnh Tiên Thuỷ mở choàng mắt, bật dậy.

Bây giờ là ba giờ sáng.

Thẩm Thư Dịch đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, siết chặt tấm chăn mỏng, giấc mơ quái đản vừa nãy vẫn còn vang dội trong đầu.

Cậu từ từ bình tĩnh lại, sau đó chậm rãi: ?

Mịa, mình vừa mơ giấc mơ linh tinh chết tiệt gì thế này!

Chắc chắn là vì cậu muốn bán chiếc túi đó đi nên Kelly mới báo mộng giữa đêm.

Cậu bán túi còn không phải là vì Thẩm Luật khoá thẻ tín dụng của cậu, Thẩm Luật khoá thẻ tín dụng của cậu không phải là vì muốn ép cậu kết hôn với Triệu Duật Hành sao?

Thẩm Thư Dịch nghĩ tới nghĩ lui, tất cả đều là lỗi của Triệu Duật Hành, mà càng nghĩ lại càng tức giận.

Quá nửa đêm, cậu tức đến đỏ mặt, cầm điện thoại lên mở WeChat của Triệu Duật Hành, lạch cạch gõ một đống chữ gửi đi.

Ở đầu bên kia thành phố, Triệu Duật Hành vừa kết thúc ca đêm ở cửa hàng tiện lợi 24 giờ, vừa cởi đồng phục bán hàng ra.

Điện thoại rung lên, hắn mở ra thì thấy tin nhắn của Thẩm Thư Dịch gửi đến.

Chỉ có ba chữ.

Tôi hận anh.

Tác giả có lời:

Tiểu Triệu: Lại sao nữa vậy công chúa của tôi ơi?