Dạo trước, ông cụ Thẩm qua đời, tin tức cậu ba Thẩm về nước được giới truyền thông Vân Cảng đưa tin rầm rộ.
Những địa điểm tiêu xài xa hoa nhất ở Vân Cảng chỉ chực chờ chớp lấy thời cơ.
Chẳng qua là khi đó Thẩm Thư Dịch đang đau buồn nên không ai dám quấy rầy cậu.
Bây giờ đã một tháng trôi qua, nhân viên kinh doanh nghĩ chắc hẳn Thẩm Thư Dịch cũng sắp quay lại sân chơi của cậu. Tất cả các buổi đấu giá và show trình diễn xa hoa ở thành phố cảng đều mong chờ cậu ba ghé thăm.
Thẩm Thư Dịch tiện tay lướt xem, quả nhiên nếu không phải trợ lý khách hàng cá nhân nịnh nọt thông báo mẫu đồng hồ cậu thích nhất đã về thì cũng là thư mời từ các show trình diễn trang sức và buổi đấu giá lớn.
Nếu là trước kia, cậu đã thay quần áo rồi lao đến khu vui chơi của riêng cậu từ lâu rồi.
Nhưng giờ đây...
Thẩm Thư Dịch nghĩ đến đống thẻ tín dụng bị Thẩm Luật đóng băng của mình và năm trăm nghìn tệ còn nợ Triệu Duật Hành.
Ôi đúng rồi hôm nay lại tốn thêm tiền ăn một bữa.
Chỉ trong tích tắc, cậu chẳng còn chút hứng thú nào với những lời mời đó nữa.
Trời ơi!
Không ngờ Thẩm Thư Dịch cậu lại có ngày phải khốn khổ vì tiền!
Trước kia tốc độ cậu tiêu tiền của anh trai cậu còn nhanh hơn tốc độ người ta đốt tiền ở ngân hàng Thiên Địa.
Thẩm Thư Dịch ôm gối buồn bã nhìn trần nhà.
Rốt cuộc cậu phải đi đâu mới kiếm đủ năm trăm nghìn tệ đây.
Trong điện thoại, vị Tổng giám đốc VIP dịch vụ made-to-order của thương hiệu xa xỉ, chuyên phục vụ riêng cậu vẫn đang cần mẫn gửi tin nhắn.
[Cưng ơi, hôm nay cửa hàng bọn em vừa về một chiếc Kelly 25, chính là mẫu da cá sấu mà lúc trước anh muốn, trước mắt hạn ngạch ở khu vực châu Á chỉ có ba chiếc, em đã để riêng cho cưng rồi đó, anh xem lúc nào thì anh rảnh, em sẽ cho người đưa đến biệt thự số một vịnh Tiên Thuỷ nhé...]
Thẩm Thư Dịch uể oải nhìn tin nhắn, đang định trả lời thì một dòng chữ thuật ngữ chuyên môn bỗng vụt qua trong đầu cậu như tia chớp.
Matte White Crocodile Kelly.
Trắng mờ! Da cá sấu! Túi Kelly!
Được chế tạo hoàn toàn bằng thủ công, giá cả lên tới 1,2 triệu tệ.
Nếu bán nó đi, không chỉ đủ để cậu thanh toán khoản phí chia tay cho Triệu Duật Hành mà số tiền còn lại cũng đủ để cậu giữ lại thể diện cho bản thân, ít nhất là có thể chống đối Thẩm Luật thêm nửa tháng nữa! Tốt nhất là làm cho anh trai cậu sứt đầu mẻ trán.
Tất nhiên đó không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là tháng trước cậu vừa mua được chiếc y hệt ở buổi đấu giá của Christie’s.
Có điều lúc đó cậu đang ở Bắc Mỹ nên đã nhờ nhân viên đấu giá gửi thẳng về vịnh Tiên Thuỷ.
Bây giờ hẳn là nó đang được đặt trong phòng quần áo cao tám mét của cậu.
Thẩm Thư Dịch lăn một vòng rồi bật người dậy khỏi giường như con cá chép.
Cậu để chân trần chạy bình bịch xuống lầu, bàn chân trắng nõn nhảy vào tấm thảm dày rồi nhẹ nhàng giẫm lên nền gạch cẩm thạch, chú Lâm quýnh quáng cầm đôi dép nhung chạy theo sau, kêu lên: “Cậu ba! Tiểu Thư! Ây da, phải đi dép vào chứ!”
Thẩm Thư Dịch chạy nhanh như thỏ, trong không khí chỉ còn vương lại mùi hoa nhài ngọt dịu.
Rẽ vào khúc ngoặt, cậu thật sự nhìn thấy chiếc túi được đặt trên hòn đảo đặt làm riêng của thương hiệu Lalique nằm giữa phòng quần áo.
Kiện hàng vẫn còn nguyên, Thẩm Thư Dịch thuần thục bóc lớp gói ra, giơ chiếc túi lên cao, nhìn nó bằng đôi mắt sáng rực.
Năm trăm nghìn tệ!
Thể diện của mình!
Cả hy vọng ném phắt tên đàn ông rẻ tiền Triệu Duật Hành đi TvT!
Thẩm Thư Dịch rưng rưng nhìn chằm chằm chiếc túi ấy, chiếc túi mà nếu là lúc trước có lẽ cậu chỉ đeo một, hai lần rồi vứt vào phòng quần áo cho bám bụi. Song giờ đây, giữa lúc nguy nan, sự tồn tại của chiếc túi này lại quan trọng biết bao.
Cậu bèn gói ghém chiếc Hermes màu trắng mờ này lại rồi vội vàng liên hệ với phòng đấu giá của Christie’s.
Nhưng chỉ vừa nhấn mở WeChat của nhân viên phòng đấu giá, tay cậu bỗng khựng lại.
Con bà nó.
Sai rồi.
Thẩm Thư Dịch nhớ ra Thẩm Luật rất thích sưu tầm đồ cổ thời nhà Minh và nhà Thanh, hơn nữa anh có quan hệ thân thiết với người phụ trách bên Christie’s.
Không biết chừng bây giờ cậu liên lạc với Christie’s, người ta quay đầu sẽ bán đứng cậu ngay.
Nếu như để anh trai cậu biết cậu bán đồ lấy tiền chỉ để thoát khỏi cuộc liên hôn này, gã tư bản ác độc Thẩm Luật chắc chắn sẽ chặt đứt chân cậu.
Mẹ nó!
Mẹeeeee...
Thẩm Thư Dịch phanh lại kịp thời, nhìn tin nhắn vẫn chưa gửi đi thì thở phào nhẹ nhõm.
Sau lưng toát mồ hôi lạnh luôn rồi này!
May mà mình nhanh trí.
Thẩm Thư Dịch liên tục vỗ ngực trấn an bản thân.
Không thể đem đi đấu giá ở Christie’s, Thẩm Thư Dịch đành phải ôm chiếc túi, ngồi trong phòng quần áo tìm kiếm nền tảng có thể bán được.
Quanh đi quẩn lại một hồi, cậu vừa không muốn bị Thẩm Luật phát hiện, vừa không muốn đám anh em lá mặt lá trái trong vòng cậu ấm cô chiêu biết được rồi cười nhạo, nền tảng duy nhất có thể bán được chỉ còn Cá Muối.
Ứng dụng mua bán đồ cũ đến từ Đại Lục này lập tức thu hút sự chú ý của Thẩm Thư Dịch.