Mười lăm phút sau, chiếc Bentley của nhà họ Thẩm chậm rãi tới đón cậu.
Nửa tiếng sau, Thẩm Thư Dịch về vịnh Tiên Thuỷ.
Thẩm Thư Dịch ra ngoài mấy tiếng đồng hồ, bệnh sạch sẽ lại tái phát, việc đầu tiên cậu làm khi về là thoải mái ngâm mình trong bồn tắm lớn bằng nửa hồ bơi được đổ đầy sữa bò, cơ thể trắng như tuyết hoà vào lớp sữa mịn màng, gần như không nhìn ra sự khác biệt về màu sắc.
Cậu đốt nến thơm rồi rót một ly rượu vang, xông hơi đến lúc da dẻ trở nên trắng hồng, gần như trong veo mới đứng lên bước ra khỏi bồn tắm.
Sau khi tắm xong, Thẩm Thư Dịch chơi game một lúc, điện thoại bỗng rung lên ù ù.
Triệu Duật Hành gửi tin nhắn cho cậu: [Về đến nhà chưa?]
À.
Nhớ ra rồi.
Trong buổi hẹn hò đầu tiên được tính là thảm hoạ của họ, điều duy nhất khiến cậu tương đối hài lòng là họ Triệu biết quan tâm việc cậu có về nhà an toàn hay không.
Nhưng sự quan tâm nhỏ nhoi ấy không đủ để thay đổi ấn tượng đã rớt xuống đáy vực về hắn của Thẩm Thư Dịch.
[Về rồi.]
Thẩm Thư Dịch phớt lờ mấy phút mới trả lời.
Kết quả là đợi mấy giây cũng không thấy đối phương nhắn lại.
Họ Triệu lại để cậu trở thành người cuối cùng kết thúc cuộc trò chuyện.
... Chặn thôi.
Ngón tay của Thẩm Thư Dịch đã đặt bên trên nút chặn, cuối cùng cậu vẫn khuyên bản thân việc nhỏ không nhịn ắt hỏng việc lớn.
Việc cấp bách bây giờ là nhanh chóng gom đủ năm trăm nghìn tệ, sau đó hoàn toàn thoát khỏi vị hôn phu rẻ tiền này.
Cậu chẳng buồn để tâm đến tin nhắn WeChat của Triệu Duật Hành, thoát ra mở WeChat của Thẩm Luật, bắt đầu gõ chữ lạch cạch:
[Anh ơi (đậu nành đáng thương)]
Thẩm Thư Dịch làm mấy chuyện nũng nịu như thế này đã thành quen, cậu khoác chiếc áo choàng lụa, cuộn người trên sofa, tận dụng hết khả năng để nịnh nọt anh trai ruột.
Chiều cao của cậu không đến một mét tám, lúc co người lại càng thêm nhỏ nhắn, gương mặt trắng trẻo phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ màn hình điện thoại.
Đoạn văn dài cậu gửi cho Thẩm Luật tuôn ra trôi chảy lưu loát.
Đây, mới là sự nghiệp mà người đàn ông thành công cần phải theo đuổi!
[Dạo gần đây em đã suy nghĩ rất nhiều, em cảm thấy anh nói rất đúng, em đã hai mươi mốt tuổi rồi, em không nên tùy hứng như vậy nữa...]
Ha ha, tất nhiên là lừa anh rồi.
Cậu ấm ta đây phải tùy hứng đến năm tám mươi tuổi.
Thẩm Thư Dịch suy nghĩ một chốc rồi nhanh chóng ngồi dậy ngay ngắn, giơ điện thoại lên, hướng camera về phía mình.
Tay còn lại che miệng, để lộ đôi mắt hồ ly u sầu, đuôi mắt hơi xếch lên, dòng lệ ứa tràn.
Tách tách, hai tấm tự sướиɠ.
Giả khóc 1.jpg.
Giả khóc 2.jpg.
Thẩm Thư Dịch chụp xong thì gửi qua ngay.
Cậu ấm cắn móng tay, nghiêm túc viết tiếp thêm mấy đoạn nữa.
[Anh thấy hông, mấy ngày nay em gần như lấy nước mắt rửa mặt, nên anh có thể tạm thời mở lại thẻ tín dụng của em được hông? (bé mèo bưng mặt) Gần đây em đang ngắm một viên hồng ngọc Sri Lanka xinh đẹp lắm lắm, nếu như em có thể mua được nó ở buổi đấu giá, vậy thì em sẽ là cậu trai hạnh phúc và vui sướиɠ nhất nhất nhất nhất nhất nhất thế giới luôn (đáng thương lắm á.jpg)]
Thẩm Thư Dịch bấm gửi, thấp thỏm chờ đợi.
Một giây sau, cậu may mắn nhận được dấu chấm than đỏ chót từ Thẩm Luật.
“Mẹ nó!”
Thẩm Thư Dịch bật phắt dậy khỏi sofa.
Thẩm Luật chặn cậu ư? Thật là táng tận lương tâm.
Thẩm Thư Dịch giận đến mức phát ra tiếng gào thét chói tai phi nhân loại trong phòng ngủ.
“Tên Thẩm Luật khốn kiếp! Ông đệch cả tổ nhà anh!”
Dưới lầu, chú Lâm ngẩng đầu nhìn lên.
Bảo mẫu mới tới nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thì hốt hoảng lên tiếng: “Quản gia Lâm, cậu chủ làm sao thế, chúng ta có cần phải đi lên xem thế nào không?”
Chú Lâm bình tĩnh nói: “Yên tâm, không sao đâu.”
Nói xong, chú Lâm bổ sung với tâm thế người từng trải: “Sau này cô sẽ quen thôi.”
Ai từng nuôi mèo bò sữa quậy như Beagle đều biết.jpg.
Thẩm Thư Dịch đấm đá không khí loạn xạ trong phòng ngủ đến mệt rã rời mới kiệt sức ngã xuống giường.
Điện thoại lại rung lên, không phải Thẩm Luật trả lời tin nhắn của cậu, cũng không phải là Triệu Duật Hành.
Là trợ lý khách hàng cá nhân ở các quầy chuyên dụng thương hiệu xa xỉ mà cậu thường xuyên liên lạc, trong đó không thiếu Tổng giám đốc VIP. Hầu hết quản lý của tất cả thương hiệu xa xỉ ở Vân Cảng đều có WeChat và email của Thẩm Thư Dịch.
Họ cùng có chung một quan niệm, chính là Thẩm Thư Dịch là khách hàng lớn quý giá nhất và cần được giữ chân nhất.
Dù sao cũng không phải ai cũng có thể thoải mái vung ra mấy triệu tệ, thậm chí là hơn chục triệu tệ cho một sản phẩm.
Với đại đa số người, mức chi tiêu như thế này là điều vượt xa tầm với.