Chương 25

Hắn nhớ rõ làng đại học cách biệt thự của Thẩm Thư Dịch khá xa.

“Không cần.” Thẩm Thư Dịch nói: “Tôi đã gọi cho chú Lâm rồi, một lát nữa ông ấy sẽ tới đón tôi.”

“Ừm.” Triệu Duật Hành chợt nhớ ra, người này ra ngoài chắc chắn đều có xe riêng đưa đón, không cần mình phải lo lắng.

Mắt thấy không còn việc gì nữa, mà cậu chủ kia cũng chỉ đứng đó chờ xe, không cần người hầu hạ, không lẽ cậu ta đứng đợi xe mà cũng cần phải có người đứng bế đợi giùm chắc?

Vì thế, hắn quay người đi về phía trường học, dự định về ký túc xá thay quần áo trước, rồi đi làm công việc tiếp theo.

Triệu Duật Hành học khoa Biên Phiên dịch của Đại học Hồng Kông. Bình thường ngoại trừ những công việc thời vụ đơn giản không đòi hỏi kỹ năng, hắn còn nhận các công việc dịch thuật hoặc dạy ngoại ngữ cho bọn trẻ con ở khu nhà giàu.

Thành tích của hắn rất tốt, thông thạo gần mười một thứ tiếng, năm ba đại học đã từng thực tập ở Bộ Ngoại giao, sau khi tốt nghiệp thì chắc chắn mức lương cũng khá hậu hĩnh.

Đây cũng là hy vọng hiếm hoi của Triệu Duật Hành trong cuộc sống này.

Chỉ cần chờ Thẩm Thư Dịch trả tiền bồi thường thì hắn sẽ có thể cho ông nội một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Từ đó, hoàn toàn nói lời tạm biệt với cậu chủ tính tình tệ hại này.

Thế nhưng đúng lúc đó, Thẩm Thư Dịch lại gọi hắn lại.

“Này!”

Dường như cậu chủ kia chẳng bao giờ gọi tên ai, không phải “này” thì cũng là “cái người kia”.

Triệu Duật Hành dừng lại, quay đầu.

Vẻ mặt của Thẩm Thư Dịch có chút do dự, suy nghĩ vài giây mới mở miệng nói: “Bữa cơm vừa nãy hết bao nhiêu tiền? Tôi không có ý định để anh mời, lát nữa tôi sẽ chuyển lại tiền cho anh.”

Ừm.

Nhưng chẳng phải vừa nãy cậu còn để cho cậu ấm nhà giàu kia mời cậu ăn đó sao?

Trong đầu Triệu Duật Hành không đầu không đuôi thoáng qua suy nghĩ này.

Nhưng nếu Thẩm Thư Dịch đã tình nguyện trả tiền thì hắn cũng không có ý kiến gì.

“Một nghìn tám.” Triệu Duật Hành còn bớt cho cậu bốn mươi ba tệ tiền lẻ.

Nói xong, hắn đứng tại chỗ chờ một lúc.

Kết quả là Thẩm Thư Dịch lại chẳng có động tĩnh gì, Triệu Duật Hành: ?

Triệu Duật Hành mở miệng hỏi: “Không phải cậu muốn chuyển tiền cơm sao?”

Thẩm Thư Dịch: “Đúng vậy.” Đáp lại rất quang minh chính đại, đúng tình hợp lý.

Triệu Duật Hành: ?

Thẩm Thư Dịch lúc này mới phản ứng lại: “À, không phải tôi đã nói với anh rồi sao, dạo này vì một số “lý do bất khả kháng” mà tất cả tài khoản cá nhân của tôi đều bị anh tôi khóa hết rồi.”

Triệu Duật Hành nhướng mày: “Cho nên?”

Thẩm Thư Dịch trước lạ sau quen, ho khan một tiếng: “Cho nên số tiền này tạm thời cứ ghi nợ, anh cứ cộng luôn vào khoản năm trăm nghìn tệ kia đi, đến lúc đó tôi trả luôn một thể cho anh.”

Triệu Duật Hành: ...

Triệu Duật Hành: ?

Có ai quản lý không?

Ở đây có một con mèo ăn quỵt nè.

Tác giả có lời muốn nói:

Mèo ngoan, mèo có ghi sổ, mèo không ăn quỵt.

Cơ mà hình như cái tiền chuộc thân của mèo càng lúc càng nợ nhiều rồi...