Chương 24

... Cái đứa yếu đuối kiêu kỳ này sống tới 21 tuổi bằng cách nào vậy trời?

Triệu Duật Hành bỗng cảm nhận sâu sắc được sự đa dạng của nhân loại.

Trong chớp mắt, hắn nhớ lại tin đồn năm xưa của giới truyền thông Vân Cảng: Thẩm Thư Dịch đã từng sa thải 13 đầu bếp Michelin. Trước đây hắn còn tưởng chỉ là chuyện bịa cho vui, giờ xem ra e rằng là sự thật.

Thẩm Thư Dịch hoàn toàn không cảm thấy lời mình nói có vấn đề gì, từ nhỏ cậu đã được nuông chiều như thế.

“Có vấn đề gì sao?” Thẩm Thư Dịch hỏi.

“Không.” Triệu Duật Hành gập menu lại, trong lòng lặng lẽ mặc niệm một lần số tiền bồi thường năm trăm nghìn của ông, rồi tự nhắc bản thân: “Cứ làm theo lời cậu ta đi.”

Nhân viên phục vụ: ...

Trời đánh mà, mạng của đám trâu ngựa tụi tôi thì cũng là mạng mà.

Muốn làm màu thì đi chỗ khác mà làm màu được không? Sao cứ phải đến cái nhà hàng bình dân tầm 500 tệ/người như bọn tôi rồi hành hạ nhân viên phục vụ vậy hả?

Trong lòng chửi thầm cả chục nghìn câu nhưng bề ngoài nhân viên phục vụ vẫn cúi người khiêm tốn: “Vâng ạ.”

Vâng ạ = Móa nó.

Đệch!

Nhân viên phục vụ như bôi dầu dưới chân, vèo một cái đã chuồn mất.

Cậu ta sợ rằng nếu nán lại thêm một giây thì nhỡ đâu vị mỹ nhân khó chiều bên cạnh hứng lên bắt cậu ta nhắc lại hết mớ thứ kiêng ăn kia thì sao?

Thẩm Thư Dịch làm xong hết những điều này mà hoàn toàn không có gì khái niệm về việc mình đang gây phiền phức cho người khác.

Dù sao thì trong mắt cậu, được cậu làm phiền thì đó chính là vinh hạnh của người đó.

Từ khi mới sinh ra, cậu đã đứng ở đỉnh cao mà người thường cả đời cũng khó với tới.

Dù sao thì cái tính cách kiêu căng ngạo mạn, coi trời bằng vung như hiện tại, đều là do vàng thật bạc thật, kim cương châu báu, trang viên cổ dưỡng thành mà.

Triệu Duật Hành chửi thầm ở trong lòng, với cái tính cách này của Thẩm Thư Dịch, quăng về thời cổ đại thì kiểu gì cũng là một “công chúa nhỏ” sống trong nhung lụa.

Chẳng hề biết gì về nỗi khổ cực của dân gian, e rằng vẫn có thể thốt ra câu “không có cơm ăn thì ăn bánh ngọt đi”, đúng chuẩn tư bản ác độc.

Thiện cảm dành cho cậu, chỉ vừa nhen nhóm một chút đã lập tức tan biến sạch sẽ.

Không lâu sau, đồ ăn đã được dọn lên.

Không biết nhà bếp có thực hiện đúng theo từng yêu cầu của cậu chủ này hay không nhưng Thẩm Thư Dịch cũng không có tiếp tục kén chọn nữa, gắp vài món trông có vẻ ít dầu, tốt cho sức khỏe, bày trí đẹp mắt, rồi ăn vài miếng như mèo con.

Một món, Thẩm Thư Dịch chỉ gắp được khoảng hai ba đũa, sau đó đặt đũa xuống, mở miệng nói: “No rồi.”

Triệu Duật Hành nhìn những món ăn trên bàn gần như chưa động đũa đến, trên đầu hiện lên một dấu chấm hỏi.

“Cậu chỉ ăn có chừng đó thôi à?” Triệu Duật Hành hỏi với giọng điệu có chút khó tin.

“Ừm.” Thẩm Thư Dịch đáp.

Triệu Duật Hành: ?

Cậu ăn có nhiêu đó mà gọi cả một bàn sao?

Thẩm Thư Dịch nhìn ra được suy nghĩ trong lòng Triệu Duật Hành, cảm thấy khó hiểu: “Có vấn đề gì sao ? Bởi vì món nào tôi cũng đều muốn ăn mà ?”

Triệu Duật Hành: “...”

Phần “thức ăn thừa” còn lại, Triệu Duật Hành đành chấp nhận số phận giải quyết giúp cậu.

Ra ngoài bị cậu chủ này sai vặt cũng đã một hai tiếng đồng hồ rồi, Triệu Duật Hành nhìn đồng hồ, thời gian cũng sắp hết rồi, buổi chiều hắn còn có việc.

Thẩm Thư Dịch không ngờ nhanh như vậy mà đã phải về biệt thự số một vịnh Tiên Thủy, cứ tưởng còn có thể ở ngoài thêm một lúc nữa chứ.

Từ sau khi ông qua đời, mỗi lần ở nhà một mình, cậu lại dễ suy nghĩ lung tung, cuối cùng buồn bã khóc lóc rồi ngủ thϊếp đi, tình trạng này kéo dài mấy ngày liền.

Tuy rằng, Triệu Duật Hành không phải là một người bạn tốt nhưng hiện tại cậu cũng không còn lựa chọn nào khác.

Đám cậu ấm nhà giàu hay cùng cậu ăn chơi lêu lổng ngày thường, so ra còn đáng ghét hơn.

Nếu để người khác phát hiện cậu bị Thẩm Luật khóa thẻ tín dụng thì chẳng phải sẽ bị bọn họ cười chết sao?

Dù sao thì... Tạm chấp nhận vậy.

“Anh lại đi làm à? Không phải anh vẫn còn đang đi học sao?” Thẩm Thư Dịch lên tiếng hỏi, cậu lờ mờ nhớ rằng Triệu Duật Hành chỉ lớn hơn mình vài tháng.

“Làm thêm thôi.” Triệu Dật Hằng không nói nhiều, chỉ tóm tắt ngắn gọn.

Hắn hy vọng Thẩm Thư Dịch chơi đủ rồi thì nhanh chóng buông tha cho mình.

Còn nữa, đừng quên khoản bồi thường năm trăm nghìn tệ của hắn.

“... Ồ.” Thẩm Thư Dịch có hơi không vui.

Triệu Duật Hành chẳng buồn để tâm đến tâm trạng của cái người kiêu kỳ này, tự mình đi đến quầy thanh toán.

Triệu Duật Hành lười quan tâm đến tâm trạng của cái cậu ấm nhà giàu này, tự mình đến quầy lễ tân tính tiền.

Ra khỏi nhà hàng, Thẩm Thư Dịch đã đứng sẵn ở cửa. Triệu Duật Hành đành “tiễn Phật tiễn tới Tây Thiên”, thuận miệng hỏi: “Cần tôi gọi xe giúp không?”