Chương 22

Cậu không chịu nổi thêm giây nào nữa, co chân định bỏ chạy.

Vừa nhấc chân lên, cánh tay đã bị kéo mạnh lại.

Trên người Thẩm Thư Dịch chỗ nào cũng mảnh mai nhưng không hề yếu ớt, ngược lại rất cân đối, mềm mại mà không thiếu sức sống.

Lúc nắm lấy cánh tay cậu, dù cách một lớp sơ mi vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại, mịn màng.

Thẩm Thư Dịch: ?

Muốn chạy trốn nhưng lại không thể trốn nổi.

Triệu Duật Hành khựng lại một chút, buông tay ra, lịch sự nói: “Thời gian còn sớm, tôi mời cậu một bữa cơm nhé?”

Thẩm Thư Dịch: “...”

Thẩm Thư Dịch không đáp lời.

Triệu Duật Hành chờ vài giây, bỗng dưng như ngộ ra điều gì đó, bất giác bổ sung thêm một câu, trong lòng thấy cảm thấy hơi buồn cười: “...Được không?”

Lúc này Thẩm Thư Dịch mới miễn cưỡng gật đầu: “Được thôi.”

Xem như nể mặt hắn có thành ý như vậy đi.

Cách Thẩm Thư Dịch hóa giải sự ngượng ngùng chính là giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, thản nhiên lên tiếng: “Ăn ở đâu? Khu này tôi không rành cho lắm.”

Từ trước đến nay, cậu chỉ hay lui tới mấy khu kinh tế sầm uất nhất của Vân Cảng, không phải ra biển thì cũng là tiệc tùng trên du thuyền. Mà khu này thì đã gần sát khu đại học, vị trí khá hẻo lánh, Thẩm Thư Dịch thật sự chưa từng tới bao giờ.

Ánh mắt Triệu Duật Hành dừng lại ở một tiệm mì bò kéo sợi phía bên kia đường, trang trí bình thường, mặt tiền dính dầu mỡ, trước cửa còn đặt hai thùng rác to tướng. Thẩm Thư Dịch cũng theo ánh nhìn của hắn mà liếc qua.

Đúng lúc đó có thực khách bước ra, tiện tay ném tăm vừa xỉa răng xuống đất, rồi nhổ vài bãi nước bọt, dùng dép lê miết cho sạch.

Thẩm Thư Dịch chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, bình tĩnh mở miệng: “Anh mà dẫn tôi vào cái tiệm mì bò này ăn, tôi sẽ úp nguyên tô mì lên đầu anh, sau đó vặn cổ anh nhét vào thùng rác trước cửa. Cuối cùng, cái thùng rác đó sẽ bị tôi ném thẳng ra cửa cảng biển Victoria. Rõ chưa?”

Thẩm Thư Dịch mỉm cười híp mắt nặn ra ba chữ, trong ánh mắt không giấu nổi sát khí: “Đổi. Quán. Khác.”

Triệu Duật Hành: “...”

Cái quán này cũng đâu có rẻ, một bát tận bốn mươi lăm tệ, có cần phải chê đến mức đó không?

Thật đúng là vừa quý như vàng vừa khó hầu hạ.

Thẩm Thư Dịch liếc mắt một cái đã nhìn thấu Triệu Duật Hành đang nghĩ gì trong đầu.

Hắn còn có mặt mũi nói cậu khó hầu hạ sao?

Làm ơn đi, đại ca, bộ dạng “nghèo rớt mồng tơi” hiện tại của cậu là do ai ban tặng hả?

Hơn nữa, lần đầu hẹn hò mà lại mời vị hôn phu của mình đi ăn ở tiệm mì bò, hai người bọn họ bây giờ cũng coi như chuẩn bị thành vợ chồng rồi đấy sao? Biết đâu chẳng bao lâu nữa là cùng nhau bước vào nấm mồ hôn nhân rồi còn gì.

...Chuyện ngu ngốc này phải là kiểu trai thẳng nào mới có thể làm ra được chứ??

Thẩm Thư Dịch không nhịn được mà buông lời chê: “Anh đừng nói là chưa từng yêu đương đấy nhé?”

Triệu Duật Hành nghe vậy, trong lòng khẽ chấn động, không hiểu sao lại bất chợt nhớ đến dãy số “một đời một kiếp yêu anh” mà Thẩm Thư Dịch đã từng chuyển cho hắn.

“Chưa.” Giọng điệu Triệu Duật Hành hơi phức tạp.

Thẩm Thư Dịch hoàn toàn không để ý, tiếp tục chê bai: “Chả trách. Loại đàn ông cứng nhắc như anh, có người để mắt tới mới là lạ đấy.”

Thẩm Thư Dịch nói chuyện chưa từng quan tâm cảm nhận của người khác, nếu không thì cậu cũng chẳng sống đến giờ trong tình trạng...Tất cả đều là anh em plastic, chẳng có nổi một người bạn thật lòng.

Triệu Duật Hành lại có vẻ rất quen với tính cách của cậu, không hề nổi giận, chậm rãi trả lời: “Không sao cả, cùng lắm thì đợi đi xem mắt.”

Xem mắt = Cha mẹ sắp đặt = Liên hôn.

Trong đầu Thẩm Thư Dịch lập tức tự động móc chuỗi lại.

Hừ, bây giờ thì đúng là hắn đợi được rồi đấy.

Thẩm Thư Dịch nghĩ đến chuyện này thì trong lòng lại bực mình một trận.

Có điều, chuyện này cũng nhắc cậu nhớ tới một việc khác.

Triệu Duật Hành tìm một quán trà cách đây khoảng năm trăm mét, cất bước đi tới, Thẩm Thư Dịch cũng nhấc chân theo sau.

“Này.” Thẩm Thư Dịch lên tiếng.

Triệu Duật Hành không quay đầu lại: “Ừm.”

Thẩm Thư Dịch ngập ngừng nói: “Cho anh biết một chuyện. Tôi có bạn trai rồi, anh... Biết chứ?”

Nói xong, cậu không hiểu sao trong lòng lại thấy hơi căng thẳng và thấp thỏm.

Triệu Duật Hành nghe vậy thì hơi ngơ ngác.

Cậu chủ này có bạn trai thì liên quan gì đến hắn chứ?

Hắn: “Biết.”

Triệu Duật Hành nói: “Không sao, tôi không để tâm.”

Tác giả có lời muốn nói:

Thư Dịch: Anh không bận tâm = Anh muốn làm tiểu tam (ngất xỉu)

Đúng vậy đúng vậy, Tiểu Triệu của chúng ta vừa làm số 1 lại vừa làm số 3!

Thật ra bảo bảo Thư Dịch có gương mặt hơi mang nét nam sinh nữ tướng, kiểu đường nét tinh xảo, xinh đẹp. Còn Tiểu Triệu thì đúng kiểu trai đẹp truyền thống, đẹp trai đến nỗi không nói lên lời. (gật đầu).

Tóm lại là đứng cạnh nhau cực kỳ mãn nhãn, nhan sắc vô địch, xứng đôi vừa lứa, là một cặp đôi nhỏ khiến ai nhìn vào cũng thấy vui vẻ [tội nghiệp] [tội nghiệp]