- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Chờ Em Bỏ Trốn Rất Lâu Rồi
- Chương 21
Chờ Em Bỏ Trốn Rất Lâu Rồi
Chương 21
“Vậy khi nào thì anh tan ca?” Thẩm Thư Dịch đành phải lùi một bước mà chọn phương án khác.
Triệu Duật Hành liếc nhìn đồng hồ trên tay, loại đồng hồ một trăm hai trăm tệ, dây đeo đã bị mòn rất nghiêm trọng, nói: “Nửa tiếng nữa.”
Thẩm Thư Dịch: “...”
Thẩm Thư Dịch: “Ờ.”
Trên thế giới này, người đàn ông đầu tiên có thể khiến cậu ba Thẩm hạ mình, nhún nhường xuống chờ đợi suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đã xuất hiện.
Nếu đám bạn bè xấu của Thẩm Thư Dịch mà nghe được chuyện này, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rơi cả cằm.
Nhưng lúc này, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ai bảo Thẩm Thư Dịch muốn thoát khỏi cuộc liên hôn đáng ghét này.
Nửa tiếng sau, Triệu Duật Hành thay một bộ đồ khác rồi bước ra từ cửa sau nhà hàng.
Thẩm Thư Dịch ngồi chờ tại một quán cà phê ngoài trời cách đó không xa, đợi đến phát cáu mới nhìn thấy bóng dáng của Triệu Duật Hành.
Trong đám đông, họ Triệu rất nổi bật, dù sao chiều cao cũng gần mét chín. Vai rộng lưng thẳng, dáng người cao lớn nhưng không thô kệch, tỷ lệ hoàn hảo, chính là kiểu vóc dáng điển hình của nhân vật nam chính bước ra từ truyện tranh. Người khác nhìn vào thì thấy thật sạch sẽ, tươi sáng, đẹp trai và phong độ.
Tóc không dài cũng không ngắn, cắt gọn gàng, nhìn hơi xù, dưới ánh nắng trông như một con chó bông xù lớn.
Hôm nay, Triệu Duật Hành mặc một chiếc áo hoodie, nhìn trẻ trung hơn so với trước, trông như một sinh viên đại học đầy sức sống. Áo tuy cũ nhưng được giặt rất sạch, khi tiến đến, dường như còn ngửi thấy mùi nước xả trên áo.
Thẩm Thư Dịch nhìn chằm chằm một lúc, trong lòng bớt phần sốt ruột.
Dù sao ai mà chẳng thích nhìn trai đẹp? Cậu ngồi trước gương nhìn mình một lúc cũng có thể hết giận.
Thẩm Thư Dịch vẫn phải nổi cáu, nhíu mày nói: “Sao chậm chạp vậy?”
“Vừa nãy có bàn khách ăn lâu nên kéo dài giờ.” Triệu Duật Hành giải thích.
“Ồ.” Thẩm Thư Dịch đặt cốc cà phê xuống, trong lòng do dự một lúc, rồi hỏi vấn đề mà mình quan tâm nhất.
“Đúng rồi.” Thẩm Thư Dịch thờ ơ nói: “Lúc nãy anh vào nhà hàng lúc nào? Có nghe thấy tôi nói chuyện với bạn tôi không? Nghe được bao nhiêu?"
Không sai!
Đây chính là chuyện Thẩm Thư Dịch quan tâm nhất!
Cậu thậm chí có thể vì chuyện này mà phá bỏ nguyên tắc của mình, chờ Triệu Duật Hành tận nửa tiếng đồng hồ.
Vừa nãy ở trong nhà hàng không để ý tới sự có mặt của Triệu Duật Hành, còn với Lục Chi Vi giống như hai kẻ say mê, bàn tán về Triệu Duật Hành khá lâu.
Nếu mà bị họ Triệu biết được...Quả thật vô cùng nhục nhã!
Thẩm Thư Dịch chỉ nghĩ đến hậu quả đó thôi, trên mặt đã đỏ bừng vì xấu hổ.
Triệu Duật Hành nhìn chằm chằm Thẩm Thư Dịch vài giây, Thẩm Thư Dịch giả vờ bình tĩnh.
Ha ha, bây giờ xem ai là người kiên nhẫn hơn.
Thẩm Thư Dịch tuyệt đối không để đối phương nhận ra bất kỳ dấu hiệu gì.
Một lúc lâu sau, Triệu Duật Hành mới nói: “Tôi vào chưa lâu. Khi cậu bảo tôi lấy thực đơn thì tôi mới đi qua.”
“Vậy là không nghe được nội dung của tôi và bạn tôi nói chuyện nhỉ?” Thẩm Thư Dịch lập tức không giữ được bình tĩnh hỏi, khí thế hung hăng.
Triệu Duật Hành nhướng mày: “Tôi cần phải nghe sao?”
Thẩm Thư Dịch: “...Không cần.”
Thẩm Thư Dịch thở phào nhẹ nhõm trong lòng, đúng là trong cái rủi có cái may.
Tảng đá lớn trong lòng vừa rơi xuống, Thẩm Thư Dịch lập tức muốn phủi sạch mọi liên quan với Triệu Duật Hành.
Cậu không có ấn tượng gì tốt với Triệu Duật Hành, vừa nhìn thấy hắn là lại nhớ đến bi kịch bị đóng băng thẻ, thật sự không muốn ở chung với hắn.
Ai ngờ vừa quay người, bụng của Thẩm Thư Dịch lại không chịu thua kém mà kêu lên một tiếng “ùng ục”.
Trong khoảnh khắc đó, cả thế giới như rơi vào tĩnh lặng.
Hãy lắng nghe âm thanh danh dự của cậu ba vỡ vụn.
Đầu óc Thẩm Thư Dịch lại một lần nữa treo máy, cậu không thể ngờ được tình huống mất mặt chỉ có trong tiểu thuyết này lại xảy ra ở trên người mình.
Bụng mình, lại, kêu lên ùng ục?
... Để cho cậu trực tiếp chết luôn còn hơn.
Mà thật ra, chuyện này cũng bình thường thôi.
Vì ông nội qua đời, Thẩm Thư Dịch luôn buồn bã, u uất, không chịu ăn uống, hoặc có ăn thì cũng nôn ra ngay.
Lúc nãy đến nhà hàng, mục đích chính của cậu cũng chỉ là để vay tiền Lục Chi Vi, tâm trí chẳng tập trung, lại càng không nuốt nổi gì vào bụng.
Người là sắt, cơm là thép, dù Thẩm Thư Dịch có định tu tiên thật thì cũng không thể chịu nổi mấy ngày không ăn gì.
Má Thẩm Thư Dịch lập tức đỏ bừng lên gần như không thể đỏ hơn nữa, thậm chí có thể thấy rõ trên đỉnh đầu như đang bốc khói bằng mắt thường.
Khi người ta lúng túng thì sẽ tỏ ra bận rộn, còn Thẩm Thư Dịch khi lúng túng thì chỉ muốn chết đi cho rồi.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Chờ Em Bỏ Trốn Rất Lâu Rồi
- Chương 21