Triệu Duật Hành rất có phong thái chuyên nghiệp của một nhân viên phục vụ, dù chỉ là làm tạm thời.
Gặp tình huống bất ngờ, hắn vẫn rất bình tĩnh lau nước đọng trên mặt rồi tiếp tục hỏi: “Anh Thẩm, xin hỏi anh còn cần gọi thêm Champagne không?”
Đại não Thẩm Thư Dịch bị quá tải nghiêm trọng, lập tức đứng hình.
Lục Chi Vi nhìn thấy Triệu Duật Hành, trong lòng cũng hơi ngạc nhiên, cậu ta thường đến nhà hàng này dùng bữa nhưng đây là lần đầu cậu ta thấy một nhân viên đẹp trai như vậy.
Lục Chi Vi là kiểu bị thu hút bởi cả trai lẫn gái, vừa thấy anh chàng đẹp trai mày kiếm mắt sáng, mặt mũi tuấn tú chuẩn chỉnh, cũng hơi choáng váng, suýt nữa thì mở miệng xin WeChat của Triệu Duật Hành.
Còn Thẩm Thư Dịch thì sợ đến nỗi mất nửa cái mạng, lập tức hỏi: “Sao anh lại ở đây?"
Không lẽ là đi theo cậu đến đây?
Không phải cậu chỉ nợ hắn chút tiền thôi sao? Đến nỗi vậy không?
Nhưng trông bộ đồ phục vụ trên người Triệu Duật Hành, thật ra Thẩm Thư Dịch đã đoán được một nửa.
Triệu Duật Hành hỏi gì đáp nấy: “Tôi đi làm ở đây.”
Thẩm Thư Dịch vô thức hỏi: “Sao anh lại tới đây làm?”
Triệu Duật Hành ung dung trả lời: “Vì ở đây tuyển nhân viên thời vụ.”
...
Nghe cũng hợp lý, thế mà cậu lại không thể chối cãi.
Lục Chi Vi nhìn từ Triệu Duật Hành đến Thẩm Thư Dịch, nghe hai người trò chuyện thì chậm chạp phản ứng lại: “Hai người quen nhau à?”
Thẩm Thư Dịch không muốn thừa nhận Triệu Duật Hành là hôn phu của mình ở trước mắt người ngoài, nên ấp úng: “...Coi là vậy đi.”
Lục Chi Vi thấy thái độ mập mờ không rõ ràng của cậu thì lại nghĩ lệch đi.
Nếu hôm nay chỉ mình cậu ta gặp Triệu Duật Hành, có khi cậu ta còn thử xin WeChat của đối phương xem sao.
Nhưng nếu Thẩm Thư Dịch cũng quen hắn... Lục Chi Vi hoàn toàn hết hứng.
Dù sao, trong giới thượng lưu Vân Cảng luôn có một tin đồn.
Chỉ cần Thẩm Thư Dịch muốn, cậu chỉ cần ngoắc tay là gần như không ai có thể từ chối cậu.
Bao gồm cả bản thân Lục Chi Vi.
Đυ.ng phải một cực phẩm nhan sắc như Thẩm Thư Dịch, nói thật thì nên nhận thua sớm.
Lục Chi Vi mỉm cười đầy mờ ám với cậu: “À, ra là bạn. Vậy tôi xin phép không làm phiền hai người nữa, tôi đi trước đây.”
Lục Chi Vi biết điều đứng dậy định rời đi.
Thẩm Thư Dịch vội vã nói: “Khoan đã!”
Khoan đã?
Lục Chi Vi ngạc nhiên, chẳng lẽ cậu ta có thể gia nhập?
Suy nghĩ một chút, ừm... Ba người cũng được thôi! Có Thẩm Thư Dịch nữa... Lời to rồi!
Thẩm Thư Dịch vênh mặt hất cằm ra lệnh: “Thanh toán bữa ăn xong rồi về.”
Lục Chi Vi: “...”
Uổng công vui mừng một lúc.
Nhưng mà, bây giờ cậu ta cũng đã hiểu rồi.
Thẩm Luật... Người hiện đang nắm quyền làm chủ nhà họ Thẩm, thực sự đã cắt tiền tiêu vặt của Thẩm Thư Dịch.
Lục Chi Vi đi trước, bàn ăn chỉ còn lại hai người Thẩm Thư Dịch và Triệu Duật Hành.
Nhìn sang Triệu Duật Hành, Thẩm Thư Dịch biết lúc này nét mặt mình chắc chắn đang rất phức tạp.
Vân Cảng rộng lớn như vậy, sao có thể trùng hợp đến như thế?
Cậu vừa mới ra ngoài ăn một bữa thì đã gặp ngay vị hôn phu xui xẻo này!
Thẩm Thư Dịch nhìn xung quanh, mở miệng nói: “Chỗ này không tiện nói chuyện, theo tôi.”
Triệu Duật Hành: ?
Cũng không phải rất muốn nói chuyện.
Thẩm Thư Dịch đi được hai bước, phát hiện Triệu Duật Hành vẫn đứng ngây ra như khúc gỗ, không đi theo.
Trong lòng hơi sốt ruột, giọng nói cũng nặng nề hơn một chút: “Anh đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi.”
Giọng điệu này vừa thốt ra, hơi giống như nũng nịu nhưng chính bản thân Thẩm Thư Dịch cũng không nhận ra.
Cuối cùng Triệu Duật Hành cũng có phản ứng, bình tĩnh nói: “Tôi không phải người rảnh rỗi, tôi còn phải làm việc.”
Thẩm Thư Dịch: ?
Công việc còn có thể quan trọng hơn tôi sao?
Lúc này Thẩm Thư Dịch đã hơi bực bội, trong đầu nghĩ cái công việc thời vụ kia của anh, có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ?
Đúng rồi, nhắc tới tiền...
Thẩm Thư Dịch bỗng sực nhớ, mình vẫn còn nợ Triệu Duật Hành một khoản tiền lớn.
Tức thì, cơn giận trong lòng tiêu tan, thay vào lại có mấy phần chột dạ.
Bây giờ tiền mặt trong túi cậu, biết đâu còn không nhiều bằng số tiền người ta đi làm thêm kiếm được.