Chương 2

Sau đó, vợ chồng nhà họ Thẩm qua đời do một vụ tai nạn giao thông, ông cụ Thẩm thương Thẩm Thư Dịch còn nhỏ tuổi nên đưa đến bên cạnh nuôi dưỡng từ lúc chỉ mới vài tuổi.

So với tình yêu thương của cha mẹ, ông cụ Thẩm lại càng cưng chiều Thẩm Thư Dịch hơn, chỉ sợ không thể đem sao trên trời, trăng dưới nước cho đứa con út này của nhà họ Thẩm. Ông nội yêu thương mình như vậy, bọn họ lại nói rằng ông nỡ bảo cậu đi lấy chồng, Thẩm Thư Dịch tuyệt đối không tin, chắc chắn không nghe.

Nhất định là do người anh cả kia của cậu làm chủ, vừa ngồi vào vị trí gia chủ đã lo lắng cậu tranh đoạt tài sản.

Cho nên mới nghĩ cách để cậu phải gả đi, một vốn bốn lời.

Đúng là toan tính thâm hiểm.

Cậu đang du học ở Mỹ, nghe được tin ông cụ Thẩm mất đã vội vàng chạy về nước.

Ông nội yêu thương mình đã qua đời, Thẩm Thư Dịch lấy nước mắt rửa mặt bảy ngày liên tiếp, khóc đứt gan đứt ruột, cuống họng cũng đã khàn đặc.

Hôm nay ông cụ mới vừa được an táng, tâm trạng của Thẩm Thư Dịch còn chưa hòa hoãn lại.

Một câu “Trước khi mất, ông cụ đã sắp xếp cho em một cuộc hôn nhân” của anh cả Thẩm trực tiếp khiến cậu sững sờ.

Thẩm Thư Dịch quả thực không thể tin vào tai mình, triều Thanh đã diệt vong cả trăm năm rồi mà nhà họ Thẩm vẫn còn thịnh hành việc ép duyên à?

Tỉnh táo lại đi, mấy người là cương thi già từ triều Thanh bò ra từ trong quan tài hay sao?

Thế là sự việc đã thành ra như hiện tại.

Thẩm Thư Dịch vừa mới nguôi ngoai nỗi đau mất người thân, còn chưa hồi phục tinh thần, lại phải khóc thương cho tình yêu tự do đã mất của bản thân!

Thẩm Thư Dịch sống hơn hai mươi năm, du học nước ngoài, cuộc đời thuận buồm xuôi gió như bật hack.

Kết quả không ngờ rằng chướng ngại vật lớn nhất lại đang chờ mình ở chỗ này? Thẩm Thư Dịch càng nghĩ càng tức, cậu cũng là kiểu người không biết nhẫn nhịn chút nào.

Được ông cụ Thẩm nuông chiều lớn lên, đập phá khóc lóc quả thực là mấy ngón nghề vặt vãnh của cậu.

Việc cậu Thẩm không muốn làm, ai nói cũng vô dụng.

Thẩm Thư Dịch liếc thấy trong tầm tay có bức tượng trang trí hình phật thủ được điêu khắc từ đá bạch ngọc, giá trị khoảng trên dưới một triệu tệ, không nghĩ ngợi gì mà lập tức ném xuống mặt đất.

“Choang” một tiếng, khí thế hiên ngang, thà làm ngọc vỡ.

Tính cách ngang ngược kiêu căng được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn!

Nói thật, gạt bỏ thói ương ngạnh ngay lúc này, Thẩm Thư Dịch có ngoại hình vô cùng đẹp mắt, rực rỡ lóa mắt, là vẻ đẹp cực phẩm.

Xương thịt hài hòa, thân hình cân đối được quấn bên trong bộ đồ tang màu đen trầm buồn, chỉ có một bông hoa trắng thanh nhã cài trước ngực. Cậu để mặt mộc, sắc mặt tiều tụy nhưng không có vẻ chật vật, bớt đi chút cảm giác ương ngạnh, tăng thêm vẻ khổ sở đáng thương và thanh tú tốt đẹp.