Chương 19

Một tiếng sau, cậu xuất hiện tại một nhà hàng Michelin, ở phía đối diện là cậu hai của tập đoàn Bất động sản Thái Lan, Lục Chi Vi.

Hành động của Thẩm Thư Dịch đơn giản mà thô bạo, cậu đi thẳng vào vấn đề, dứt khoát đưa tay ra: “Cho tôi vay năm trăm nghìn.”

Lục Chi Vi vui vẻ đi ăn tối cùng mỹ nhân, nghe thấy câu nói này thì bỗng thấy miếng trứng cá muối trong miệng cũng không còn ngon nữa, cậu ta suýt nữa thì quỳ xuống trước Thẩm Thư Dịch.

“Thư Dịch, cậu biết anh trai cậu đã nói hết với chúng tôi rồi đúng không, tuyệt đối không cho phép chúng tôi cho cậu vay một đồng nào nhỉ.”

“Ừ.” Thẩm Thư Dịch nhớ lại chuyện đó thì trong lòng thấy rất khó chịu, cậu tức giận trả lời.

Lục Chi Vi rầu rĩ nói: “Tôi coi cậu là anh em, cậu làm vậy với anh em thì chính là đẩy tôi vào chỗ chết.”

Thẩm Thư Dịch nhíu mày: “Không phải chỉ là hỏi vay cậu năm trăm nghìn thôi sao, cậu bớt mua túi cho tình nhân nhỏ của cậu thì chết được à?”

“Đây chỉ đơn giản là chuyện cho vay năm trăm nghìn thôi sao?” Lục Chi Vi nói: “Hôm nay tôi cho cậu vay năm trăm nghìn. Nếu như anh trai cậu biết được thì ngày mai nhà tôi sẽ bị anh trai cậu ăn mất năm mươi triệu!”

Thẩm Thư Dịch: ...

Tuy Thẩm Luật một tay che trời ở Vân Cảng nhưng cũng không đến mức có năng lực nói người khác phá sản là khiến họ phá sản ngay được chứ?

Ban đầu Thẩm Thư Dịch cũng chỉ ôm tâm lý thử xem sao mà đến, tuy nhiên vừa nhìn thấy thái độ của cậu ta thì biết ngay là hoàn toàn không phải đùa.

Không ngờ lần này Thẩm Luật lại quyết liệt đến vậy.

Lục Chi Vi đưa một con tôm đã được bóc vỏ vào miệng, Thẩm Thư Dịch nhìn đến phát bực, giơ tay đập nĩa của cậu ta.

Tính cách của cậu cũng nổi tiếng là xấu tính ở khắp Vân Cảng.

Lần này Lục Chi Vi cũng không buồn, ngắm mỹ nhân nổi giận cũng có nét thú vị riêng.

Cho dù là nét giận dữ cũng đẹp như ảnh bìa tạp chí điện ảnh.

Lục Chi Vi hỏi: “Tôi hơi tò mò, cậu nói xem đối tượng liên hôn đó rốt cuộc là người như thế nào mà lại khiến cậu ghét đến thế?”

Thẩm Thư Dịch liếc mắt: “Còn thế nào nữa? Nghèo đến không có một đồng trong túi, toàn thân mặc đồ chưa đến một nghìn, gu thời trang cũng dở ẹc! Đôi giày mà anh ta đi, thôi tôi cũng lười nói.” Suy nghĩ một chút cậu lại bổ sung thêm: “Cả cái áo polo bố già của anh ta nữa, cha tôi cũng không mặc cái như vậy!”

Không phải chứ?

Lục Chi Vi hơi ngạc nhiên.

Tuy cậu ta chưa từng gặp nhà họ Triệu ở Vân Kinh nhưng không có nghĩa là chưa nghe qua.

Gia thế hùng hậu với truyền thống lâu đời, so với nhà họ Thẩm thì cũng không hề thua kém chút nào, là một gia tộc có tập đoàn tài chính nổi tiếng.

“Không thể nào.” Lục Chi Vi hơi nghi ngờ nhưng vẫn tin chắc rằng nhất định là do “Đại tiểu thư” Thẩm Thư Dịch lại quá kén chọn nên nhìn đàn ông nào cũng coi thường, cảm thấy người ta không xứng đôi với mình.

Lục Chi Vi hỏi: “Có điểm tốt nào không? Ngoại hình thế nào? Đẹp không?”

Thẩm Thư Dịch ngập ngừng, hình ảnh Triệu Duật Hành hiện ra trong đầu cậu.

Dù muốn nói xấu vài câu bất chấp lương tâm nhưng Thẩm Thư Dịch cũng có ánh mắt thẩm mỹ, cậu không muốn làm trái với đánh giá của bản thân.

Một lúc sau, Thẩm Thư Dịch miễn cưỡng đáp: “...Khá đẹp trai đấy.”

Lục Chi Vi hí hứng: “Đẹp lắm không? So với Alex thì sao?”

Alex chính là Lý Tư Gia, bạn trai Thẩm Thư Dịch.

Thẩm Thư Dịch dù không muốn thừa nhận nhưng vẫn lẩm bẩm: “So với anh ấy thì đẹp hơn chút thôi.” Thực ra đẹp hơn rất nhiều, dáng người cũng rất tốt, Thẩm Thư Dịch đã lén quan sát rồi.

Cậu nhấn mạnh: “Chỉ hơn chút thôi.”

Còn làm động tác chút thôi bằng tay.

“Mẹ nó, Lý Tư Gia được công nhận là siêu đẹp trai, là cực phẩm trong cực phẩm rồi. Thế mà đối tượng liên hôn của cậu còn đẹp trai hơn anh ta nữa à?”

Thẩm Thư Dịch: “...”

Ra là cậu không có mắt nhìn rồi.

Lý Tư Gia đẹp đến thế hả? Dù sao cũng không đẹp bằng cậu, ha ha.

Thẩm Thư Dịch soi gương mỗi ngày nên đã miễn dịch với mấy anh đẹp trai rồi, cậu thấy Lý Tư Gia cũng chỉ đến mức tạm được, chỉ có thể nói là miễn cưỡng hợp với cậu thôi.

Giờ thì Lục Chi Vi thật sự tò mò: “Có ảnh không, cho tôi xem thử đi.”

“Thôi đừng xem.”

Thẩm Thư Dịch vốn đã rất buồn phiền về chuyện liên hôn, ra ngoài đi ăn mà ba câu bốn chữ cũng không rời Triệu Duật Hành được, đúng là cứ như ma quấy rầy cậu vậy.

Hơn nữa, nội dung cuộc trò chuyện khiến cậu cảm thấy rất kỳ quặc và khó chịu.

Bầu không khí hiện tại như mấy thằng học sinh gay cấp ba cùng nhau bàn luận về soái ca trường học vậy? Chết tiệt, cả người cậu nổi hết da gà lên rồi!

“Có gì đâu mà đẹp, cũng chỉ là một cái mũi với hai con mắt thôi.”

Thẩm Thư Dịch còn có lý do khác nên không muốn tiếp tục chủ đề này.

Trước mặt Triệu Duật Hành, cậu là người có phong thái khí chất ngời ngời, là người trên cao không ai với tới.

Kết quả thì sao, sau lưng lại lén lút khen hắn đẹp trai với bạn bè. Nếu họ Triệu mà biết chuyện này thì cậu đây đúng là mất hết thể diện.

Thẩm Thư Dịch muốn nhanh chóng đổi chủ đề nên lập tức gọi phục vụ đến để lấy thực đơn và rót thêm rượu.

“Ly champagne vừa rồi, mở thêm một chai nữa.” Thẩm Thư Dịch nói xong rồi khép thực đơn lại.

Cậu vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy nhân vật trung tâm của cuộc trò chuyện khi nãy, Triệu Duật Hành mặc một bộ âu phục của phục vụ, hắn nhận lấy thực đơn rồi thản nhiên tiếp lời: “Vâng, anh Thẩm.”

Thẩm Thư Dịch lập tức phun hết ngụm nước trong miệng vào mặt hắn.