Tâm trạng của Thẩm Thư Dịch vốn đã rất bồn chồn, giờ đây không khí đột nhiên trở nên im ắng lại càng khiến cậu thêm đứng ngồi không yên.
Chẳng lẽ họ Triệu kia lại không đồng ý?
Thẩm Thư Dịch lập tức tức giận nghĩ, hắn có gì mà không đồng ý?
Cũng không phải là không đưa tiền cho hắn, giờ chỉ là chia nhỏ ra để đưa, số lần đưa nhiều hơn thôi!
Tính cách Thẩm Thư Dịch vốn chẳng giấu nổi chuyện gì trong lòng, thấy Triệu Duật Hành không nói gì, cậu lập tức mở miệng: “Anh hiểu chia theo kỳ không? Ý tôi là tôi sẽ chuyển trước cho anh một khoản đặt cọc để anh yên tâm, không phải lo là sau này tôi sẽ không đưa cho anh đâu.”
Thẩm Thư Dịch tiếp tục: “Số tiền còn lại tôi đảm bảo sẽ gom đủ cho anh trong vòng ba tháng.”
Ba tháng, cho dù Thẩm Luật có gấp gáp giục cưới đi nữa thì anh cũng sẽ bỏ qua cho cậu.
Dù sao cậu cũng là em trai ruột duy nhất của anh. Chẳng lẽ Thẩm Luật thật sự một phân tiền cũng không cho cậu rồi trơ mắt nhìn cậu chết đói sao?
Chưa kể, Thẩm Thư Dịch thầm tính toán lách cách trong lòng như thể đang gõ bàn phím, Thẩm Luật vừa mới tiếp quản nhà họ Thẩm, chỉ riêng đám lão già trong hội đồng quản trị cũng đủ làm anh đau đầu rồi, anh làm gì có thời gian mà nhìn chằm chằm vào cậu nữa?
Nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Thư Dịch cảm thấy tương lai rất tốt đẹp nên tâm trạng cũng được trấn an hơn nhiều.
Cậu nhìn sang Triệu Duật Hành, chờ hắn trả lời: “Đang nói chuyện với anh đấy, sao anh giống như cái hũ nút thế?”
Tính cách thật khó ưa.
Nửa câu sau này Thẩm Thư Dịch chỉ nghĩ thầm chứ không nói ra.
Đồng thời, cậu cũng âm thầm thấy vui mừng, may mà chỉ cần năm trăm nghìn là có thể đuổi người đàn ông này đi.
Bằng không, nếu sau này thật sự phải kết hôn với người đàn ông “rẻ tiền” như thế này thì cuộc sống sau khi kết hôn thật sự sẽ vô cùng chán.
Triệu Duật Hành dù bận nhưng vẫn thong thả hỏi: “Cậu định đặt cọc cho tôi thế nào?”
Thẩm Thư Dịch: “Tôi còn một khoản tiền trong WeChat, tôi chuyển khoản trực tiếp cho anh.”
Triệu Duật Hành im lặng một lúc như thể đang đánh giá tính chân thực của việc này.
Thẩm Thư Dịch rùng mình sợ hãi: “Anh đừng nghĩ là tôi lấy cớ để kết bạn WeChat với anh đấy nhé?”
Trời ơi.
Từ trước đến nay, chỉ có người khác xin kết bạn WeChat với cậu, người này liệu có không biết tốt xấu rồi nghĩ rằng cậu muốn kết bạn với hắn không đấy?
Người đàn ông họ Triệu này có giá trị gì sao?
Triệu Duật Hành mỉm cười: “Cậu ba nghĩ nhiều rồi. Tôi và cậu vốn không cùng một thế giới, thêm WeChat của cậu thì có lợi ích gì?”
Đủ để hắn khoe khoang tám mươi năm đó đồ đàn ông chó chết.
Thẩm Thư Dịch lấy lại tinh thần, nói: “ Nói cũng đúng.”
Cậu gật đầu nhưng sau khi suy nghĩ trong một giây thì lại nhanh chóng đổi ý: “Nhưng mà tôi vẫn đồng ý để anh thêm tôi vào WeChat để anh đỡ nghi ngờ rằng tôi định quỵt năm trăm nghìn.”
Lúc muốn thêm lúc lại không muốn, thật khó chiều.
Trong lòng Triệu Duật Hành thầm phàn nàn một câu.
Thẩm Thư Dịch không tình nguyện mở mã QR WeChat của cậu ra để Triệu Duật Hành quét kết bạn.
Lướt qua avatar của họ Triệu chỉ là một mảnh màu đen, tên WeChat cũng chỉ có một chữ “Z”, vào vòng bạn bè thì đúng như dự đoán của cậu, chỉ có một đường ngang ngoài ra thì không có gì cả.
Không mở chế độ ba ngày xem gần nhất, nghĩa là từ lúc Triệu Duật Hành đăng ký WeChat tới giờ thì chưa từng đăng gì lên vòng bạn bè cả!
Cai nghiện à, sao có thể chịu được cơ chứ?
Thẩm Thư Dịch thấy rất kinh ngạc, vì cậu là “vua vòng bạn bè”, là kiểu người có thể đăng cả đống trạng thái mỗi ngày. Chỉ cần đi chơi là lại đăng một bộ ảnh động kiểu lưới chín ô.
Thẩm Thư Dịch đẹp trai, chơi những thứ người bình thường chưa chắc đã với tới.
Thêm nữa thân phận lại là cậu chủ của nhà giàu nhất tầng lớp thượng lưu, mỗi lần đăng trạng thái là vài trăm lượt thả tim.
Triệu Duật Hành mở vòng bạn bè của cậu thì thấy toàn là ảnh tự chụp và ảnh được chụp, địa điểm trải khắp thế giới, các hoạt động bao trùm hết thảy những môn thể thao mà người bình thường có thể nghĩ đến, nào là nhảy dù, trượt tuyết, lái trực thăng, tất cả đều là chuyện thường ngày.
Lướt xuống còn thấy ảnh chụp của Thẩm Thư Dịch ở Hawaii vào mùa hè này, cậu mặc đồ rất mát mẻ, ánh mắt Triệu Duật Hành rơi đúng vào vòng eo trắng bóc, chói mắt của cậu.
Đúng là thon thật.
“Khoản đầu tiên theo từng kỳ đã chuyển cho anh rồi.” Giọng Thẩm Thư Dịch bên cạnh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
Triệu Duật Hành thu ánh mắt lại, hắn hơi lơ đãng gật đầu: “Ừ.”
Thẩm Thư Dịch thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
May mà trong ví WeChat của cậu còn một khoản tiền tiêu vặt còn dùng được!
Thực ra, bình thường cậu ăn uống tiêu xài đều dùng thẻ phụ của Thẩm Luật chứ gần như không bao giờ dùng WeChat Pay.
Khoản tiền này là do trước đây Lý Tư Gia, chính là người bạn trai mà cậu mới quen được một tuần, vào một đêm nọ anh ta uống say nên nửa đêm nổi hứng chuyển tiền vào WeChat của cậu.
Chỉ có mười mấy vạn thôi, số tiền này nhỏ đến mức gần như không đáng để tâm trong mắt Thẩm Thư Dịch.