Triệu Duật Hành vừa nhìn đã biết là người thường xuyên làm việc nhà, động tác nấu ăn rất thuần thục, hắn chỉ mất tầm mười mấy phút đã bưng ra một bát cháo trắng nóng hổi.
Chuyên viên dinh dưỡng lúc nãy còn âm thầm so đo trong lòng, giờ liếc mắt nhìn bát cháo trắng trong tay Triệu Duật Hành thì thầm khinh thường, cũng chẳng phải phải món ngon hiếm lạ gì, đơn giản là món cháo bình thường đến không thể bình thường hơn!
Anh ta cũng không tin cái miệng kén ăn đến nỗi mười mấy năm đổi đến mấy chục đầu bếp Michelin của Thẩm Thư Dịch lại có thể chịu ăn loại cháo thanh đạm này.
Chuyên viên dinh dưỡng bày ra vẻ mặt không chút thiện ý, chờ sẵn để xem Triệu Duật Hành diễn hề.
Triệu Duật Hành đặt cháo lên bàn: “Ăn khi còn nóng.”
Giọng điệu rất khó chịu, Thẩm Thư Dịch yếu ớt liếc mắt nhìn, cậu vốn không muốn mở miệng.
Nhưng ánh mắt dì Lý lại tha thiết nhìn cậu, Thẩm Thư Dịch cũng biết nếu mình không ăn thì không ổn nên định mở miệng giả bộ ăn một miếng. Dì Lý vội vàng bưng bát lên đút cho Thẩm Thư Dịch một thìa.
Triệu Duật Hành mỉm cười liên tục, hắn cảm thấy Thẩm Thư Dịch này đúng là một đứa trẻ to xác.
Loại đàn ông như vậy, nếu ai mà cưới phải cậu thì đúng là rước họa vào nhà.
Quả nhiên, Thẩm Thư Dịch vừa ăn một thìa đã đặt xuống.
Chuyên viên dinh dưỡng sớm đã treo sẵn lời châm chọc bên miệng: “Đã nói rồi mà, loại cháo trắng rẻ tiền thế này, cậu ba hoàn toàn không muốn liếc mắt nhìn.”
Không ngờ, ngay sau khi vừa dứt lời thì Thẩm Thư Dịch lại khẽ nghiền ngẫm mùi vị trong miệng, cậu thấy cũng không tệ.
Dù nhạt nhẽo nhưng cũng không hẳn là vô vị, rất hợp với khẩu vị của cậu lúc này.
“Đưa thìa cho tôi.” Thẩm Thư Dịch ngồi thẳng dậy.
Vẻ mặt dì Lý vui mừng khôn xiết, bà nhanh tay đưa bát cho cậu. Lần này Thẩm Thư Dịch không chần chừ nữa, bát cháo nhỏ nhanh chóng đã cạn đáy, bụng cậu cũng thấy ấm hơn.
Chuyên viên dinh dưỡng ngẩn người đứng bên cạnh, đến cả khi Thẩm Thư Dịch ăn xong rồi lau miệng rồi mà vẫn chưa phản ứng lại được.
Chuyên viên dinh dưỡng chậm chạp quay đầu, ngơ ngác nhìn Triệu Duật Hành... Cao thủ ẩn giấu trong dân gian?
Thẩm Thư Dịch uống xong cháo, cậu nhìn Triệu Duật Hành với vẻ phức tạp: “Anh nấu ăn ngon thật.”
Nhưng chết tiệt, cậu chủ trắng trẻo đẹp trai đây không phải kiểu bị một bát cháo trắng bình dân dụ dỗ đâu nhé ^ ^
Triệu Duật Hành mặc kệ lời khen đó, hắn đi thẳng vào vấn đề: “Nếu đã khoẻ hơn rồi thì cậu ba có thể xử lý việc chính rồi chứ.”
Chuyện gì đến thì vẫn phải đến.
Câu nói “ăn người miệng hẹp” quả thật đúng không sai, sự việc đã tiến triển đến bước này rồi, Thẩm Thư Dịch muốn trì hoãn thì cũng không được nữa.
Cậu xua tay cho nhóm người dì Lý ra ngoài, trong phòng khách rộng lớn giờ chỉ còn lại hai người là cậu và Triệu Duật Hành.
Dù sao thì việc làm trái ý anh trai cậu như thế này thì nhất định phải giữ kín đáo một chút!
Nếu không, lỡ đâu tại biệt thự số một vịnh Tiên Thủy có kẻ phản bội, bán đứng chuyện của cậu cho Thẩm Luật biết, vậy thì kế hoạch “giải trừ hôn ước” của cậu sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Triệu Duật Hành im lặng chờ, Thẩm Thư Dịch cũng không dám nói năng khó nghe với hắn nữa.
Bây giờ không có người, cậu cũng tạm gác lại hình tượng của mình mà nói thật với Triệu Duật Hành: “Hiện tại tôi có vài lý do cá nhân bất khả kháng, tạm thời chưa đưa cho anh năm trăm nghìn được.”
Triệu Duật Hành nghe xong thì cảm thấy Thẩm Thư Dịch đang nói chuyện vớ vẩn.
Lừa quỷ à? Nhà họ Thẩm giàu nứt đố đổ vách, năm trăm nghìn mà cũng không lấy ra được sao.
Thấy Triệu Duật Hành không tin, Thẩm Thư Dịch hiếm thấy nói với giọng dịu dàng: “Tôi thật sự không lừa anh. Anh biết đó...”
Nghĩ một lúc, Thẩm Thư Dịch nghiêm mặt rồi nói như thật: “Mấy nhà hào môn như nhà họ Thẩm chúng tôi, anh em nội đấu dữ dội lắm. Thậm chí còn có sát hại lẫn nhau, chuyện này anh hiểu chứ?”
Triệu Duật Hành nhướng mày: “Thì sao?”
Thẩm Thư Dịch suy nghĩ một chút, cậu cố gắng tô vẽ lại hình tượng bản thân để trông không quá yếu kém: “Cho nên tôi ở trong cuộc tranh giành thừa kế di sản này, hiện tại tôi chỉ hơi thua thiệt so với anh trai tôi một chút, chỉ một chút thôi.” Thẩm Thư Dịch nhấn mạnh từ ở cuối câu.
Triệu Duật Hành: “Rồi sao nữa?”
Thẩm Thư Dịch mặt không cảm xúc tiếp tục: “Cho nên tôi đã bị anh ấy đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng.”
Triệu Duật Hành: “?”
Thẩm Thư Dịch vội trấn an nói: “Tôi biết anh đang rất gấp nhưng anh đừng vội. Tôi đã nói sẽ đưa cho anh năm trăm nghìn thì nhất định sẽ đưa.”
Dù sao thì, Thẩm Thư Dịch cũng rất muốn dứt khoát chặt đứt mối hôn sự này cho xong!
Sau đó vĩnh viễn không qua lại gì với Triệu Duật Hành nữa!
Triệu Duật Hành nghe ra được chút ẩn ý trong lời nói ấy: “Vậy cậu định trả kiểu gì?”
Thẩm Thư Dịch, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.
Cả đời này cậu chưa từng nói ra hai chữ kia. Vậy mà hôm nay cậu lại phải thốt ra từ chính miệng mình.
Cậu dồn hết sự can đảm, khó khăn nói: “...Trả góp, theo kỳ.”
Phòng khách lập tức chìm vào im lặng.