Thẩm Thư Dịch tỉnh lại sau vài giây, những vệt sáng đen trước mắt dần biến mất, ý thức cũng dần trở lại.
Dì Lý và vài vệ sĩ gần như là lao tới trong tích tắc, họ trực tiếp đẩy Triệu Dật Hành ra khỏi vị trí gần Thẩm Thư Dịch. Mấy người ấy rất mạnh, Triệu Dật Hành cao tới 1m89, vai rộng chân dài nhưng cũng phải lùi nửa bước mới đứng vững được.
Hai cô giúp việc thì hỏi han ân cần, ba chuyên viên dinh dưỡng kiểm tra sức khỏe, hai trợ lý còn lại vội vàng gọi điện cho Thẩm Luật để báo cáo tình hình.
Vội vã nhưng vẫn rất có trật tự, rõ ràng là bởi từ nhỏ đã theo chăm sóc cậu chủ này nên đều được huấn luyện bài bản.
Mọi người vây quanh Thẩm Thư Dịch, nâng niu cậu như thể cậu là món đồ sứ quý giá, sợ cậu bị đập đầu hay ngã đau.
Triệu Duật Hành nhìn cảnh đó mà trong lòng cười khẩy đầy giễu cợt, khinh thường: Cưng chiều như bảo bối vậy sao?
Dì Lý giận dữ, quay đầu mắng Triệu Duật Hành: “Cậu nói chuyện với cậu ba mà lớn tiếng như vậy sao? Không biết mấy ngày nay sức khỏe của cậu ba yếu đến mức nào à. Đúng lúc này cậu lại đến tìm cậu ấy giải quyết việc, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
Thiếu nợ thì phải trả, đây đạo lý hiển nhiên rồi.
Bà quan tâm tôi có ý gì làm gì? Là tấm lòng chính nghĩa không nơi đặt để, muốn bọn tư bản phải trả giá, được không?
Triệu Duật Hành đang định lên tiếng thì Thẩm Thư Dịch đã nhanh chóng ngăn lại, cậu thầm nghĩ không được đâu?
Nếu để Triệu Duật Hành lỡ miệng nói ra việc cậu định dùng tiền để giải trừ hôn ước, khi cậu gặp Thẩm Luật thì đừng mong có trái ngọt mà ăn!
“Dì Lý!” Thẩm Thư Dịch vội ngăn lại: “Cháu không sao, chỉ là hạ đường huyết chút thôi.”
Đây là bệnh cũ của cậu rồi.
Dì Lý vội vàng nói: “Cậu ba, mấy hôm nay cậu ăn không ngon, ngủ không yên, dù là người sắt cũng không chịu nổi đâu.” Nói tới câu sau, giọng bà gần như nghẹn ngào, chất chứa tình thương tha thiết: “Cậu lớn đến chừng này rồi, tôi chưa từng thấy cậu phải chịu khổ như vậy.”
Thẩm Thư Dịch nghĩ thầm những nỗi khổ khác chưa chắc cậu đã từng trải nhưng giờ đây cái nỗi khổ vì tình này cậu tuyệt đối không muốn nếm trải.
Dì Lý gọi chuyên viên dinh dưỡng mang phần cháo vừa được hâm nóng trong nhà bếp lúc nãy lên.
Thẩm Thư Dịch cũng biết mình không thể cứ không ăn không uống mãi nên đành gắng gượng mở miệng ngậm lấy chiếc thìa, cố gắng nuốt xuống.
Kết quả, chưa đến nửa giây sau thì cậu đã lập tức quay đầu nôn hết ra.
Triệu Duật Hành nghiêng đầu nhìn, quả nhiên, cả đám người lại lao tới, ồn ào náo loạn hơn cả lúc nãy, người nào cũng hận không thể cầm điện thoại lên gọi 120 ngay lập tức để đưa Thẩm Thư Dịch đến bệnh viện khám toàn thân.
Có lẽ phải có đến bốn trăm bác sĩ bên cạnh, tám trăm y tá chăm sóc! Triệu Duật Hành tưởng tượng khung cảnh ấy, hắn thấy đến cả công chúa cũng không được nâng niu tận tình, cẩn thận như cậu.
Thấy vở kịch không có hồi kết, Triệu Duật Hành nhìn thân thể yếu ớt của Thẩm Thư Dịch như sắp phát sinh thêm mấy vấn đề rắc rối nữa thì biết rằng hôm nay hắn không cần làm gì, chỉ đứng ở phòng khách xem kịch là đủ rồi.
Năm trăm nghìn, thôi nghĩ cũng đừng nghĩ nữa, mất dạng rồi.
Triệu Duật Hành nhíu mày. Một chuyến đến vịnh Tiên Thủy này đã làm mất nửa ngày của hắn.
Cả buổi sáng làm cũng đến được hai công đấy, chạy tới chạy lui xoay sở, không biết còn phải tốn bao nhiêu sức lực nữa.
Nghĩ đến đây, Triệu Duật Hành bưng bát cháo đặt trên bàn trà lên, hắn ngửi một chút rồi hỏi: “Các người cho cậu ta ăn loại cháo này à?”
Chuyên viên dinh dưỡng vừa nghe đã lập tức thấy khó chịu, câu nói này có ý giống như muốn nói bọn họ ngược đãi Thẩm Thư Dịch vậy.
“Ý cậu là gì?” Chuyên viên dinh dưỡng vô thức trả lời: “Tất cả nguyên liệu trong cháo đều là đồ tươi, mới vận chuyển bằng máy bay đến, ninh lửa nhỏ ba tiếng, cậu còn muốn góp thêm cao kiến gì nữa?”
Triệu Duật Hành không có ý kiến gì, hắn chỉ cảm thấy với tình trạng mấy ngày không ăn như Thẩm Thư Dịch mà uống cháo quá đặc và bổ như vậy, không nôn mới là lạ.
Cái dạ dày của cậu chủ kiêu căng này chắc là dạ dày thủy tinh, khó chiều như mèo Ragdoll vậy.
Trong lòng Triệu Duật Hành chỉ muốn nhanh chóng lấy được năm trăm nghìn rồi đi ra khỏi đây, chữa bệnh cho ông nội. Sau này không cần phải đến biệt thự số một vịnh Tiên Thủy này nữa, cũng không còn liên quan gì đến Thẩm Thư Dịch nữa.
Sau khi chuyên viên dinh dưỡng trả lời hắn, hắn cũng không hề tức giận mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Nhà bếp ở đâu vậy?”
Không ai trả lời hắn.
Nhưng không sao, lúc mới vào cửa Triệu Duật Hành đã quan sát kỹ rồi, hắn tinh ý nên rất nhanh đã nhớ ra chuyên viên dinh dưỡng vừa đi từ đâu đến.
Thế là hắn không nói gì nữa mà dứt khoát đi thẳng về phía nhà bếp đang mở cửa.
Chuyên viên dinh dưỡng định ngăn cản: “Cậu muốn làm gì?”
Nhưng dì Lý lại kéo anh ta lại: “Đừng vội, xem thử cậu ta định làm gì đã.”
Dáng vẻ của Triệu Duật Hành lúc đó trông không giống như muốn vào bếp để lấy dao làm loạn, hắn vừa bước vào bếp đã thành thạo bật bếp nấu ăn.
Dì Lý đứng từ xa nhìn theo, cũng đành phải liều một phen vậy.
Nghe mấy lời Triệu Duật Hành nói lúc nãy, dường như hắn thật sự có cách giải quyết chuyện Thẩm Thư Dịch không chịu ăn uống.
Giờ chỉ cần cậu chủ quý giá này chịu ăn cơm thì bảo dì Lý làm gì bà cũng sẵn lòng.