Lần tiếp theo Triệu Duật Hành gặp lại Thẩm Thư Dịch là vào ba tiếng đồng hồ trước.
Trước lạ sau quen. Thay vì sốt ruột chờ đợi giống lần trước, lần này Triệu Duật Hành còn thảnh thơi ngồi uống hai ly trà trong phòng khách.
Ba tiếng sau Thẩm Thư Dịch mới xuất hiện ở tầng hai.
Triệu Duật Hành ngẩng đầu nhìn lên thì thấy gương mặt cậu tái nhợt, chiếc áo khoác rộng thùng thình khoác lên cơ thể gầy gò yếu ớt.
Dường như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn cậu chủ này đi mất.
So với lần gặp trước gặp mặt thì Thẩm Thư Dịch lại gầy đi rồi.
Dây thắt áo khoác siết lấy vòng eo nhỏ nhắn của cậu, hắn thầm ước lượng, ít nhất cũng gầy đi một vòng, thậm chí chỉ cần một bàn tay là đã có thể ôm trọn được.
Thẩm Thư Dịch đã tắm rửa sạch sẽ, cậu thay một chiếc áo khoác mỏng nhẹ màu đen, nó lại càng làm tôn lên làn da trắng như tuyết của cậu.
Dù vậy nó cũng khó mà che giấu được vẻ uể oải, yếu ớt như mang bệnh trên người cậu.
Nhưng Triệu Duật Hành đến để đòi nợ chứ không phải đến để quan tâm cơ thể của cậu.
Vì vậy hắn đi thẳng vào vấn đề: “Đã chuẩn bị tiền xong chưa?”
Thẩm Thư Dịch không ngờ hắn lại không chút vòng vo nào mà nói thẳng như vậy.
Chú Lâm và dì Lý đều có mặt, sau khi nghe thấy lời này thì đều quay sang nhìn, đặc biệt là dì Lý. Lần trước bà không ở đây nên không biết cậu chủ nhà mình đã làm giao dịch gì với người này, tuy nhiên khi nghe người này đòi tiền thì bà cảm thấy vô lý hết sức.
Từ trước đến giờ chỉ có cậu ba nhà bà đi xin tiền tiêu vặt của người ta, chứ có người đàn ông nào dám đòi tiền cậu ba đâu chứ?
Lại còn đòi với cái thái độ hung hăng như thế nữa. Dì Lý bảo vệ cậu chủ của mình, lạnh lùng trừng mắt nhìn Triệu Duật Hành.
Thẩm Thư Dịch vô cùng xấu hổ ho một tiếng, vội nói: “Dì Lý, dì đi xuống trước đi.”
Dì Lý vẫn đứng yên, rõ ràng là bà lo Thẩm Thư Dịch bị kẻ không ra gì lừa gạt, Thẩm Thư Dịch thấy vậy thì đành phải nói: “Cháu muốn ăn chút cháo, dì hâm cho cháu một bát đi.”
Nghe được câu đó, dì Lý lập tức vui mừng rạng rỡ.
Cuối cùng tổ tông cũng chịu nể mặt ăn vài miếng rồi, bà vội vàng gọi mấy người đầu bếp và chuyên viên dinh dưỡng đi vào nhà bếp.
Thẩm Thư Dịch nhìn quanh, đợi đến khi phòng khách chỉ còn lại mỗi mình và Triệu Duật Hành thì cậu mới sầm mặt lại.
“Anh có thể chú ý lời nói một chút không. Chuyện giữa tôi với anh là việc vẻ vang lắm hay sao?”
Trong lòng Triệu Duật Hành cười lạnh, thầm nghĩ rằng cậu cũng biết chuyện cưỡng ép phá dỡ nhà dân lúc đêm khuya không phải chuyện gì đáng vẻ vang cơ đấy.
Đã biết là trái pháp luật mà sao còn làm? Đợi đến lúc xe đâm vào tường rồi mới chịu quay tay lái, sao không làm sớm hơn đi?
“Đúng là không vẻ vang gì.” Triệu Duật Hành không phản bác, hắn cố giữ giọng nhẹ nhàng với cậu ấm nhà giàu kiêu căng ngang ngược này: “Vậy nên cậu ba trả tiền sớm một chút đi, đỡ để tôi cứ phải bám dính lấy cậu. Cậu đưa tiền, tôi rời đi, ai về nhà nấy, đôi bên cùng có lợi.”
Nói thì nói thế thôi, Thẩm Thư Dịch nào phải là người không hiểu lý lẽ này?
Trên đời này đối với cậu mà nói, chuyện phiền phức nào chỉ cần dùng tiền để giải quyết thì đều là loại phiền phức dễ xử lý nhất.
Nhưng giờ “tiền” lại chính là nỗi phiền phức lớn nhất của Thẩm Thư Dịch!
Đúng vậy, mấy ngày nay cậu buồn lòng đến hao tổn tinh thần.
Đừng nói là năm trăm nghìn kia, ngay cả chuyện hôn ước với Triệu Duật Hành mà cậu cũng suýt nữa thì quên mất.
Nói cách khác, cậu, Thẩm Thư Dịch, bây giờ...
Hoàn toàn không có tiền!
Sắc mặt Thẩm Thư Dịch thay đổi liên tục nhưng vẫn chưa trả lời Triệu Duật Hành ngay.
Cậu đang nghĩ, phải nói thế nào thì mới có thể vớt vát lại chút thể diện.
Triệu Duật Hành là người như nào?
Lớn lên ở khu thành thị phức tạp, người tinh ranh như thế mà còn không nhìn ra Thẩm Thư Dịch đang mang dáng vẻ nghèo rớt mùng tơi, rõ ràng là không có lấy chút tiền nào sao.
Sắc mặt hắn cũng thay đổi: “Không lẽ ngay cả năm trăm nghìn mà cậu ba cũng không có à? Nói lời mà không giữ lời, đây là gia phong của nhà họ Thẩm sao?”
Câu nói ấy nghe có phần chướng tai, Thẩm Thư Dịch lập tức cảm thấy gượng gạo đến đỏ mặt tía tai.
Để che giấu sự lúng túng, cậu chột dạ lớn tiếng: “Làm gì có chuyện đó?”
Cậu đứng dậy quá nhanh, mấy hôm nay lại ăn uống không đều dẫn tới máu dồn lên não, cậu ngay lập tức cảm thấy choáng váng đến hoa cả mắt.
Còn chưa kịp nổi giận thì Thẩm Thư Dịch đã ngã ngửa ra, lần này cậu không ngã vào ghế sô pha mà ngã thẳng xuống nền đá cẩm thạch.
Triệu Duật Hành nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cậu, vòng eo kia đúng như dự đoán, chỉ bằng một tay đã đủ ôm trọn.
Quá nhỏ rồi.
Dì Lý bưng cháo lên thì nhìn thấy cảnh trước mắt này, bà suýt nữa ngất xỉu, hoảng hốt gọi: “Cậu ba!”