Không lâu sau, ông cụ Thẩm được hạ quan tài, an táng yên ổn.
Tâm trạng của Thẩm Thư Dịch mới dần dần thực sự trở nên đau khổ, nước mắt như trào ra từ trái tim, khiến cả cơ thể cậu cũng đau đớn theo.
Đó là nỗi đau không gì có thể sánh bằng.
Cậu không thể đối mặt với sự thật ông nội đã qua đời, cũng không thể nào thay đổi sự thật này. Sự ra đi của người thân giống như cơn thủy triều dài đằng đẵng mà ẩm thấp, thỉnh thoảng lại cuốn qua trái tim tan nát của cậu.
Thẩm Thư Dịch không biết mình đã trải qua buổi chiều này như thế nào, chỉ cảm thấy bầu trời âm u, quan tài của ông nội lạnh lẽo như băng.
Cậu nghĩ đến hồi mình còn chập chững tập nói, ngã lăn quay trên bãi cỏ của trang viên, há miệng gào khóc. Ông nội sẽ dùng bàn tay già nua vỗ mạnh xuống đất, trách bãi cỏ gồ ghề này cố ý bắt nạt cậu.
Nhớ đến bộ râu quai nón của ông nội cọ vào mặt cậu khiến cậu cười ha ha, ông nội nâng cậu lên cao: Bé ngoan, viên minh châu, báu vật, trân châu của ông nội.
Nhớ đến ông nội nằm trên giường bệnh nói, ai rồi cũng sẽ có ngày này mà thôi.
Ông nội nói, chỉ là ông không nỡ xa cậu, nói rằng bé ngoan à, đời người ngắn ngủi lắm, tình thân mong manh biết bao, ông chỉ có thể làm ông nội của bé ngoan mấy chục năm, nếu có thể làm mấy trăm năm thì tốt biết mấy, để được chứng kiến bé ngoan cũng biến thành ông già, ha ha.
Thẩm Thư Dịch như bị ném vào làn nước biển lạnh buốt, cảm thấy trước mắt toàn là sương mù mờ mịt, chỉ có thể nhìn thấy làn nước mắt dày đặc của mình.
Những người khiêng quan tài khiêng chiếc quan tài gỗ trinh nam tơ vàng trị giá hàng chục triệu xuống, trước khi hạ táng, quan tài được đặt xuống đất để người thân nhìn lần cuối cùng.
Không biết Thẩm Thư Dịch lấy đâu ra sức mạnh cực lớn mà phi về phía ông nội, sự việc bất ngờ này làm tất cả mọi người kinh ngạc, vệ sĩ vội vàng tiến lên giữ chặt cậu ba, Thẩm Thư Dịch khàn giọng cố gắng giãy giụa, trong cổ họng phát ra tiếng gào khóc thảm thiết: “Ông nội!”
Âm thanh này khiến người ta không khỏi rơi lệ, tan nát cõi lòng.
Thẩm Thư Dịch như một con thú nhỏ đang rêи ɾỉ, bộ đồ tang nặng nề dính đầy bùn mới trên đất, cậu ra sức giãy giụa trong tay của một nhóm vệ sĩ cao lớn, khổ sở van xin, đôi mắt chăm chú nhìn khuôn mặt thanh thản của ông nội, kêu gào thảm thiết.
Cậu sắp không thở nổi nữa rồi.
Cùng lúc đó, bên tai truyền đến tiếng “Tiểu Thư” đầy hoảng hốt hiếm thấy của Thẩm Luật.
Mắt Thẩm Thư Dịch tối sầm, trái tim đau nhói rồi ngất lịm đi, bất tỉnh nhân sự.
...
Hai ngày sau đám tang, Thẩm Thư Dịch ở nhà nghỉ ngơi.
Bảy tám điều dưỡng viên vây quanh một mình cậu, chỉ sợ lại làm cậu chủ lá ngọc cành vàng này ngất xỉu lần nữa.
Cậu đã ngất đi vì khóc quá nhiều ngay trong đám tang của ông nội trước mắt bao người, gây ra một làn sóng lớn.
Mấy ngày nay, tất cả các tờ báo in lớn nhỏ hay phương tiện truyền thông xã hội ở Vân Cảng đều là tin tức về việc cậu đã sợ hãi quá độ, đau buồn khôn xiết, ngất xỉu trong đám tang của ông cụ Thẩm.
Nếu đổi lại là trước đây, chắc chắn Thẩm Thư Dịch sẽ kén cá chọn canh những bài báo này, thấy tin tức sai sự thật bôi nhọ mình, cậu còn có thể sẽ nổi trận lôi đình, hận không thể dùng tài khoản phụ của mình lướt khắp Twitter và Weibo tám trăm lần một ngày, thậm chí đích thân ra trận cãi nhau với anti.
Hiện giờ, cậu chẳng có chút tâm trạng nào.
Mấy ngày nay Thẩm Thư Dịch khóc đến nỗi tiều tụy, chẳng muốn ăn uống gì, cậu vốn đã gầy, bây giờ càng thêm xanh xao yếu ớt.
Cậu quấn mình trong chăn nằm trên giường, cả người nom còn trẻ hơn, nhìn như học sinh cấp ba vậy.
Chú Lâm đau lòng cho cậu, khuyên can đủ đường, mong cậu uống chút canh.
Ông nói chuyên viên dinh dưỡng đã không ngủ suốt một đêm để nấu, nguyên liệu đều là món mà cậu ba thích nhất, vận chuyển bằng đường hàng không từ Úc về, để bụng đói thì sao mà được, hãy nén bi thương.
Thẩm Thư Dịch cũng biết mình cứ thế này thì không ổn.
Nhưng cậu vừa uống vào là lại nôn ra, chỉ có thể ốm yếu nằm một chỗ.
Chú Lâm nhìn thấy hết, giờ phút này chỉ hận không thể tự mình chịu những nỗi khổ này thay cho Thẩm Thư Dịch.
Thẩm Thư Dịch uống chưa được hai ngụm đã ngồi trên giường ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như một con mèo mất đi chủ nhân.
Không biết mùa đông của Vân Cảng năm nay thế nào mà lại có tuyết rơi trăm năm khó gặp, lúc này tuyết đang bay lất phất bên ngoài cửa sổ sát đất.
Chú Lâm thở dài trong lòng, đóng cửa chuẩn bị rời khỏi phòng ngủ.
Lúc này, bảo vệ trong vườn báo tin, nhờ dì Lý chuyển lời cho Thẩm Thư Dịch.
Chú Lâm nghe vậy thì gật đầu, sau đó gõ cửa phòng Thẩm Thư Dịch.
Thẩm Thư Dịch lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn qua. Đôi mắt hồ ly vốn dĩ sắc sảo và kiêu ngạo thường ngày giờ đây cụp xuống, mất hết sức sống và tinh thần.
Chú Lâm nhẹ giọng nói: “Cậu ba, có một chàng trai họ Triệu đến tìm cậu ở trước cửa, là chàng trai trẻ hôm nọ.”
Thẩm Thư Dịch sững người một chút, đột nhiên nhớ ra.
Đúng rồi, thời hạn ba ngày đã đến, Triệu Duật Hành đến đòi “phí chia tay” năm trăm nghìn tệ của hắn.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Thư là một con mèo bò sữa buồn bã tuyệt vọng vì không còn ông nội...