Chương 12

Ngày hôm sau, ông cụ Thẩm được hạ táng.

Khi Thẩm Thư Dịch đến nghĩa trang, vẻ mặt cậu tiều tụy, sắc mặt tái nhợt. Trên gò má trắng nõn hiện rõ quầng thâm nhàn nhạt, mà rõ ràng hơn cả quầng thâm là hốc mắt đỏ hoe.

Mặc dù buổi sáng thức dậy cậu đã đắp trứng gà để giảm sưng, bây giờ vẫn đỏ đến đáng sợ.

Giống như một con thỏ trắng vừa sợ hãi vừa uất ức.

Nhìn qua là biết đêm qua không ngủ ngon.

Thẩm Luật đã xử lý xong những người đến tham dự tang lễ, quay đầu nhìn thấy đứa con út nhà họ Thẩm đang đứng thảm thương một mình như đóa hoa trắng bé nhỏ đáng thương lắc lư trong gió.

Trong lòng anh thở dài.

Thẩm Thư Dịch chú ý đến ánh mắt của Thẩm Luật, muốn nặn ra hai giọt nước mắt theo bản năng.

Nhưng vừa chuẩn bị véo đùi mình, cậu chợt nhớ ra mình đã dùng chiêu này vào sáng nay rồi.

Dù khóc lóc thảm thiết hay chỉ rơi lệ không tiếng động, dù là ăn vạ la lối hay giả vờ đáng thương.

Từng chiêu thay nhau ra trận, cậu chỉ nhận được một câu nói lạnh lùng vô tình của Thẩm Luật: “Khóc, để thằng bé tiếp tục khóc. Đây là nước mắt cá sấu, có bản lĩnh thì cứ ở đây khóc cả ngày đi!”

Thẩm Thư Dịch thấy kế hoạch bị vạch trần, lập tức không muốn diễn kịch nữa.

Sau đó cậu cũng không khóc nữa, lòng như tro tàn mà đứng đó, mặc niệm cho tình yêu và tự do sắp mất đi của mình.

Thẩm Luật đi tới, Thẩm Thư Dịch đứng thẳng người.

Thẩm Luật nhìn lướt qua đôi môi khô nứt của cậu, gật đầu: “Đi pha cho Tiểu Thư một cốc nước nóng.”

Thẩm Thư Dịch nghe thấy anh cả gọi tên thân mật của mình, giọng điệu cũng dịu dàng hơn nhiều, trong lòng cậu lập tức đổi ý.

Nhưng chưa kịp mở miệng than thở về nỗi ấm ức của mình, Thẩm Luật đã tiếp tục: “Gặp mặt rồi chứ?”

Không cần nói là ai, chắc chắn là đối tượng liên hôn rẻ mạt của cậu, Triệu Duật Hành.

Thẩm Thư Dịch nghĩ đến hắn, tức mà không có chỗ phát tác.

Triệu Duật Hành chính là kẻ đầu sỏ khiến cậu lâm vào tình cảnh thảm hại như bây giờ.

Thẩm Thư Dịch bực bội nói: “Gặp rồi.”

Thẩm Luật hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

Thẩm Thư Dịch đập mạnh tách trà xuống bàn, lại nổi giận đùng đùng: “Còn có thể thế nào nữa, hung dữ muốn chết, lạnh lùng muốn chết, nghèo nàn muốn chết!”

Ngoại trừ khuôn mặt có thể miễn cưỡng coi là đẹp trai.

Liên tiếp dùng ba từ “muốn chết”, đủ thấy cậu Thẩm không hài lòng với vị hôn phu này đến mức nào.

Thẩm Luật nghe xong lại xem như cậu đang nói nhảm.

Thẩm Luật lắc đầu, cậu sẽ không hiểu.

Nhà họ Triệu đó chính là được ông cụ cẩn thận lựa chọn, cũng là nhân vật có máu mặt ở Bắc Mỹ.

Gốc rễ của nhà họ Triệu lại bắt nguồn từ Vân Kinh, ngay dưới chân thiên tử, truy ngược lên cũng là hoàng thân quốc thích hàng thật giá thật. Huống chi, ông cụ Thẩm và vị gia chủ tiền nhiệm của nhà họ Triệu còn từng kề vai chiến đấu, là những người hiểu rõ về nhau.

Rốt cuộc là Thẩm Thư Dịch muốn người có gia thế phẩm hạnh như thế nào mới cảm thấy hài lòng chứ?

Thẩm Luật là người hiểu rõ đứa em trai này của mình nhất, mắt cao hơn đầu, cho dù có hái sao trời xuống cho cậu chơi, ước chừng hai ngày sau cậu cũng sẽ thấy chán.

Cậu nói vị hôn phu đó nghèo, Thẩm Luật hoàn toàn không tin.

Anh chỉ coi như Thẩm Thư Dịch đang nói nhảm.

Thẩm Luật cười nhạt một tiếng: “Nhà họ Triệu mà nghèo? Vậy em muốn vị hôn phu như thế nào? Sao em không nói em muốn hẹn hò với Hoàng Đế, hẹn hò với Thiên Vương mới hài lòng luôn đi?”

“Dù sao thì em thấy anh ta không tốt.” Mặc dù khí thế của Thẩm Thư Dịch yếu ớt nhưng vẫn tiếp tục cãi lại, lẩm bẩm: “Em không hài lòng mà anh còn bắt em kết hôn với anh ta, anh chính là đang hủy hoại cuộc đời em.”

Thẩm Luật lười nói nhảm với cậu, suy nghĩ vài giây, vẫn nói lời thấm thía với cậu: “Không hài lòng thì cứ tiếp xúc nhiều hơn, ai yêu đương mà chẳng như thế. Gặp nhau nhiều, nói chuyện nhiều thì tự khắc sẽ hài lòng thôi.”

Thẩm Thư Dịch vừa nghe Thẩm Luật nói vậy, biết rằng anh đã hạ quyết tâm ghép mình với Triệu Duật Hành, trong lòng lại dâng lên nỗi buồn bực khổ sở.

Hai anh em cứ hễ nói đến chủ đề này, kết quả cuối cùng luôn là tan rã không vui, cả hai người đều đành phải dừng câu chuyện.